Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 247: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Nói thì nói vậy, nhưng không phải cũng có chút đột ngột sao?" Tạ Khuynh hỏi.

Tuy nàng cũng tán thành không đổi, nhưng vẫn cảm thấy trực tiếp gϊếŧ người diệt khẩu ở Thiên lao nhà mình thì hơi kiêu căng.

Cao Tấn nói:

"Sở dĩ gϊếŧ người ngay trong Thiên lao, là còn có ý tứ khác."

Tạ Khuynh không hiểu: "Cái gì?"

Cao Tấn rót một chén cho Tạ Khuynh: "Kết minh."

Tạ Khuynh càng không hiểu: "Kết minh với ai?"

Nhưng vấn đề này Cao Tấn lại không trả lời, im lặng không nói, chỉ cười.

Tạ Khuynh không biết được đáp án cũng không giận.

Dù sao hiện tại nàng đã biết Cao Tấn có lý do mới gϊếŧ tù binh ngay trong Thiên lao. Về phần lý do gì, thì nàng có biết cũng không giúp được, dứt khoát không hỏi.

Hai người ngược lại không say lắm, chừa lại chút rượu trong kho cho Nguyên nương đãi khách.

Lúc chân trời hửng sáng, một thân ảnh nhảy vào phủ Tướng quân, còn một thân ảnh khác rẽ sang hướng khác hồi cung.

Tạ Khuynh ở trong thiên viện ngủ đến khi mặt trời lên cao. Thái thị đến xem qua hai lần, cũng không quấy rầy nàng, đoán chừng là nghĩ Tạ Khuynh ở trong phòng ngủ cũng đỡ hơn chuồn đi chơi rồi gây họa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bất quá, nếu Tạ Khuynh ngoan ngoãn ở trong phủ đợi, thì đã không phải Tạ Khuynh.

Thức dậy rửa mặt, nàng trực tiếp nhảy tường ra khỏi phủ, ăn điểm tâm ở Đức Thắng lâu, dạo tới dạo lui rồi cầm quân bài Võ Uy quân đi dịch quán, muốn tìm TL Kỳ cùng bọn Đại Mao. Ai ngờ hỏi tiểu nhị thì được đáp rằng đã mấy ngày không thấy TL Kỳ, còn Đại Mao cùng Bàn Tử sáng sớm đã đi Đại Lý tự.

Hỏi bọn hắn đi Đại Lý tự làm gì, tiểu nhị dịch quán kể cho nàng sự tình Thiên lao cháy tối qua, nói thiếu c.h.ế.t rất nhiều trọng phạm, mấy tù binh bắt về từ Bắc Liêu cũng ngủm củ tỏi rồi. Còn hỏi cặn kẽ hơn nữa thì tiểu nhị không biết. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tạ Khuynh từ dịch quán đi ra, không biết đi đâu bây giờ, dứt khoát mua ít trái cây đi thăm Tô Biệt Hạc. Hôm đó sau khi ăn giải dược, tình huống Tô Biệt Hạc đã tốt lên nhiều, đến nay cũng chưa gặp lại.

Dựa vào kí ức đêm đó, Tạ Khuynh tìm được Tô trạch. Cửa chính đóng chặt, Tạ Khuynh lại gần gõ vài cái. Lát sau, lão nhân vẩy nước quét nhà ra mở, lão không nhận ra Tạ Khuynh ăn mặc nam trang là ai. Tạ Khuynh cũng không cho biết thân phận, chỉ nói mình là đồng liêu của Tô Biệt Hạc, biết hắn sinh bệnh nên đến thăm vân vân.

Lão nhân nói cho Tạ Khuynh chủ nhà của lão - cũng chính là Tô Biệt Hạc - sáng nay đã vào cung trực, hỏi Tạ Khuynh có gặp hắn hay không.
TruyenLau
Tạ Khuynh cười ha hả bỏ qua, âm thầm cảm khái hôm nay không thuận lợi, tìm ai cũng không thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từ chối lời mời vào nhà uống trà của lão nhân, Tạ Khuynh đi ra ngõ nhỏ, đang định tới nhà in mua chút thoại bản cùng đồ ăn vặt rồi hồi phủ Tướng quân tiêu dao, lại nghe thấy sau lưng truyền đến một thanh âm mà Tạ Khuynh không bao giờ muốn nghe.

"Tạ Khuynh? Là nàng sao Tạ Khuynh?"

Ở kinh thành, trên đường cái, người có thể gọi tên thật của nàng, trừ tên ngốc Thác Bạt Diên thì không còn ai khác.

Tạ Khuynh quay đầu lại, quả nhiên trông thấy Thác Bạt Diên phe phẩy cây quạt thư sinh, mừng rỡ như điên xông về phía nàng.

"Tạ Khuynh, thật sự là nàng!" Thác Bạt Diên ngạc nhiên kinh hỉ kêu tên nàng.

Tạ Khuynh chột dạ nhìn một vòng xung quanh, quyết đoán vươn ngón trỏ lên miệng thủ thế 'im lặng' với Thác Bạt Diên, nhỏ giọng giận dữ mắng:

"Gào cái quỷ gì?"

Thác Bạt Diên trẻ nhỏ dễ dạy đặt cây quạt lên che miệng mình, đi đến trước mặt Tạ Khuynh, bắt đầu nhìn nàng từ trên xuống dưới dò xét, bộ dáng tha hương gặp cố tri mừng như điên.

Tạ Khuynh bị nhìn đến bực, đoạt lấy cây quạt của hắn, khép lại rồi gõ mạnh lên vai hắn, hung dữ hỏi:

"Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa móc mắt ngươi!"

Thác Bạt Diên bị gõ đến mức bả vai hạ xuống, không giận chút nào, ngược lại còn hưởng thụ, si hán hề hề nói:

"Thật sự là nàng. Lúc nãy ta còn tưởng ta nhìn lầm nữa nha."

Tạ Khuynh tức giận trợn mắt trắng, vứt cây quạt lại cho hắn, xoay người rời đi. Thác Bạt Diên tiếp lấy cây quạt vui vẻ đuổi theo, vừa đi vừa líu lo không ngừng:

"Nàng hồi kinh lúc nào vậy? Đã hơn một năm rồi không gặp, nàng ở kinh thành có khỏe không? Ta nghe nói nàng hồi kinh chuẩn bị gả chồng? Có cân nhắc gả đến Bắc Liêu của ta không? Tạ Tướng quân có nói với nàng ý tứ của ta chưa? Ta đối với nàng chính là thật..."

Tạ Khuynh bị hắn làm cho đau đầu, dừng bước lạnh giọng mắng:

"Câm miệng!"

Thác Bạt Diên lần nữa ngậm miệng. Tạ Khuynh lại cảm khái hôm nay không thuận lợi, sớm biết đụng phải con hàng này, nàng có ngạt c.h.ế.t trong phòng cũng không thèm ra cửa.

"Thác Bạt Diên! Ngươi ở bên ngoài nói hưu nói vượn, thù này ta nhớ kĩ, rửa sạch cái cổ chờ ta, sớm muộn gì cũng có ngày ta đòi lại!"

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh lạnh giọng uy *****.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu