Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 371: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Chờ một chút."

Cao Tấn nhẫn nại nghe nàng nói, Tạ Khuynh ấp úng nửa ngày, chỉ vào ngọn nến trên bệ cửa sổ nói:

"Ta, ta đi thổi cây nến."

Nói rồi liền muốn trốn đi từ bên người Cao Tấn. Nhưng Cao Tấn hiểu rõ tiên cơ, đưa tay rút trâm cài tóc trên đầu Tạ Khuynh xuống, tiện tay đánh lên ánh nến, trong phòng triệt để tối xuống.

Hai mắt Tạ Khuynh còn chưa kịp thích ứng, cả người đã bị Cao Tấn quấn lấy đẩy vào màn...

Một đêm dài dằng dặc, thẳng đến lúc bình minh ló dạng mới thu binh.

Tạ Khuynh tỉnh dậy trong cơn đau nhức toàn thân, mở mắt ra là có thể nhìn thấy ánh nắng tươi sáng ngoài phòng.

Giãy dụa đứng dậy, thầm mắng Cao Tấn là cầm thú.

Hắn đây là bắt được cơ hội cuối cùng nên cố ăn cho đủ, nếu không phải trên người Tạ Khuynh có thương tích, chịu không nổi, phỏng chừng hắn còn làm tới.

Giãy dụa bò dậy, Tạ Khuynh phát hiện y phục trên người mình đã được đổi bộ mới sạch sẽ. Trên giường, mặt đất trong phòng đều đã được thu dọn, cả áo ngoài hôm nay nàng muốn mặc cũng được gấp chỉnh tề đặt ở đầu giường. Trừ vết tích trên người có thể chứng minh trận phóng túng đêm qua, những chỗ khác trong phòng không hề nhìn ra dấu hiệu tối qua có người khác.

Nếu không phải tối qua Tạ Khuynh không say, nhớ vô cùng rõ ràng, có lẽ nàng sẽ hoài nghi tối qua mình đã gặp cái sơn dã tinh quái gì đó, giả mạo Cao Tấn tới cùng nàng xuân phong nhất độ.

Mê Truyện Dịch

Canh giờ này có lẽ Cao Tấn đã sớm đi rồi, phỏng chừng đã phi ngựa thượng quan.

Xuống giường ăn mặc chỉnh tề, Tạ Khuynh xoa eo ra khỏi phòng.

Ánh mặt trời tươi đẹp ấm áp đánh lên mái hiên, chiếu lên người Tạ Khuynh, thoải mái làm người ta muốn híp mắt. Tạ Khuynh hít sâu bầu không khí mới mẻ, bắt đầu hưởng thụ thanh nhàn u tĩnh hiếm có. Nghĩ đến việc từ hôm nay trở đi, ngày nào nàng cũng có thể sống cuộc sống thanh nhàn u tĩnh như thế, cảm giác thỏa mãn ngập tràn, che giấu đi chút tiếc nuối nho nhỏ từ tận sâu đáy lòng.

Ẩn ẩn có mùi cơm chín truyền đến, có thể là từ viện khác thổi qua, nhưng Tạ Khuynh vẫn vô thức đi về hướng phòng bếp.

Cửa phòng bếp khép hờ, Tạ Khuynh nhớ tới khung cảnh đêm qua mình và Cao Tấn cùng ngồi ăn cơm, trong lòng dâng lên chút chờ mong không nên có...

Cao Tấn... Có đi không a?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cái chờ mong này làm Tạ Khuynh chùn bước không vào bếp, chần chờ ngoài cửa thật lâu mới đưa tay đẩy cửa vào.

Liếc mắt trông thấy hơi nóng bốc lên bên bếp lò, nhưng bên trong không có ai, Tạ Khuynh đi đến mở nắp nồi ra, bên trong là cháo gạo trắng, còn có hai món nguội, có lẽ là tối qua ướp gia vị, sáng nay bày ra đĩa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh nhìn nồi cháo cùng hai đĩa thức ăn, trong lòng vừa chua vừa ngọt. Người này thật là... Cũng đã đi rồi, còn làm mấy thứ này, làm người ta ký tâm quải tràng*. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cầm lấy cái chén không, Tạ Khuynh múc một chén cháo bưng qua bàn hành quân, lúc bưng hai đĩa thức ăn kèm thì thấy tờ giấy bị đè phía dưới:

----- ta đi rồi. Trời còn chưa sáng, nên không gọi nàng.

Tạ Khuynh đặt thức ăn lên bàn, ngồi xuống vừa húp cháo vừa nhìn chằm chằm chữ viết trên giấy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tới tới lui lui, lặp đi lặp lại cũng chỉ có mấy chữ đó, cũng không biết viết nhiều một chút, dù là căn dặn nàng ở một mình phải ăn cho tốt, mặc cho tốt, đừng quên hắn gì đó cũng được.

Không có, cái gì cũng không có.

Chỉ có một hàng chữ vô cùng đơn giản như vậy.

Tạ Khuynh âm thầm buông tiếng thở dài, nhanh chóng ăn xong bữa sáng, lúc ngồi bên giếng rửa chén thì nghe tiếng cửa sân bị gõ.

Hôm nay còn ai tới tìm nàng? Tạ Khuynh nghĩ thầm, Cao Tấn đã đi, TL Kỳ cùng Tô Biệt Hạc cũng đi, những người khác có đến cũng không sớm như vậy chứ.

Tạ Khuynh lắc lắc đôi tay ướt sũng, tùy tiện lau mấy cái lên váy, mở cửa sân ra, chỉ thấy một người binh trạm truyền tin đứng ngoài cửa.

Đây là binh đưa tin trong doanh, biên quan không tiện trao đổi thư từ, bất quá quân doanh còn đỡ, thư nhà vật phẩm từ trời nam biển bắc, tin tức tướng sĩ c.h.ế.t trên chiến trường truyền đến quê quán còn lâu hơn.

"Có thư của ta? Là Tướng quân gửi tới sao?"

Tạ Khuynh hỏi binh đưa thư, nghĩ tới nghĩ lui người có thể đưa thư đến quân doanh cho nàng trừ lão Tạ thì chẳng còn ai khác.

Người đó đưa thư cho Tạ Khuynh, trả lời:

"Là phủ Tướng quân đưa tới, mấy ngày trước đã đến, chỉ là ngươi không có ở nhà."

Hôm qua Tạ Khuynh vừa trở về, nghe vậy gật đầu, mời binh đưa thư vào nhà ngồi.

Bởi vì có những thư cần hồi âm, cho nên có thể đưa ngay tại chỗ cho binh đưa thư luôn, tránh làm người ta phải đi thêm một chuyến.

Tạ Khuynh mở thư ra, thư nhà xưa nay lão Tạ viết không thích dán kín, nàng rút thư ra nhìn thoáng qua, hơi nghi hoặc, vì chữ trên đó không phải của lão Tạ.

Nàng không nhìn nội dung, nhìn ký tên trước, thế mà là Thái thị.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu