Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 244: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Trích Tinh các ngoại trừ ngài thì ai dám dùng, hôm nay uống rượu gì?"

Cao Tấn cũng không quay đầu, đáp:

"Ngươi cứ an bài."

Trích Tinh các mà Cao Tấn nói là tòa kiến trúc cao nhất ở Xuân Phong lâu, cao bảy tầng. Ngoại trừ hoàng cung cùng Phàn Nhã lâu, đây là nơi cao nhất kinh thành, càng thêm khẳng định địa vị Xuân Phong lâu.

Tạ Khuynh đẩy cửa sổ, hưởng thụ gió đêm thổi trên tầng bảy. Canh giờ này nhà bá tánh cơ hồ đều đã tắt đèn. Trừ ánh sáng xa xăm của tháp canh gác ngoài doanh trại, cũng chỉ còn vài ánh sáng le lói truyền ra từ nhà dân.

Mê Truyện Dịch

Bóng đêm mịt mờ, phảng phất như tỏa ra cỗ khí quốc thái dân an tường hòa.

"Đang nhìn cái gì?" Cao Tấn đi tới sau lưng Tạ Khuynh, nhìn theo ánh mắt nàng.

Tạ Khuynh nói:

"Khi còn nhỏ, ta không biết phụ thân đánh giặc vì cái gì. Chiến trường gϊếŧ địch, sinh tử giao tranh, quân doanh buồn khổ, ăn bữa nay lo bữa mai. Sau này ta mới hiểu được ý nghĩ hết thảy, quân nhân bảo vệ quốc gia, bảo vệ lãnh thổ rộng lớn này, còn có hàng ngàn hàng vạn bá tánh sinh hoạt trên mảnh đất đó."

"Không có quốc gia, không có quân nhân, bá tánh bị cường hào khi dễ, sẽ trở thành heo chó không có tôn nghiêm, nói gì đến an khang."

Cao Tấn lẳng lặng nghe, nhìn về đường phố phía xa ban ngày ồn ào huyên náo, về đêm lại yên ắng không người, bùi ngùi không thôi nén thành một chữ:

"Ừm."

Tạ Khuynh nghe thanh âm Cao Tấn mới giật mình, lúc nãy nàng không nên cảm khái mấy cái đó với Hoàng đế. Xưa nay đế vương kiêng kỵ nhất là công cao chấn chủ. Nếu dân chúng chỉ nhớ ơn Tướng quân không nhớ ơn Hoàng đế, đối với vị Hoàng đế kia chính là mối lo đêm không thể say giấc.

"Quân nhân có lực lượng phá thế, cũng cần phải gặp được minh quân. Vị minh quân giống như Bệ hạ đây rất tốt."

Sau khi Tạ Khuynh ý thức được không ổn vội vàng bổ cứu. Chút tâm tư ấy sao có thể gạt được Cao Tấn. Hắn cúi đầu xuống, nắm lấy cằm Tạ Khuynh, tiếu lý tàng đao hỏi:

"Nàng thật sự cảm thấy ta là minh quân?"

Tạ Khuynh khoe mẽ cười:
TruyenLau
"Bệ hạ chính là minh quân."

[ minh hay không lão tử không biết, dù sao bên ngoài đều truyền nhau ngươi là bạo quân. ]

[ làm Hoàng đế nhiều phiền toái. Người ta không biết ngươi ngày đêm chuyên cần chính sự, vì nước vì dân lao tâm lao lực. Ngươi mệt gần chết. Cuối cùng cũng chả thắng được vài câu đồn đãi vớ vẩn. ]

[ đế vương lưu danh thiên cổ đếm trên đầu ngón tay. Mới bắt đầu ai không muốn làm minh quân chứ, nhưng con đường minh quân dễ đi vậy sao? ]

[ ta nói thế thôi, ngươi nghe cho vui chứ ngàn vạn lần đừng tin. ]
TruyenLau.com
Cao Tấn cảm thấy n.g.ự.c mình lại càng nghẹn ứ hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhìn khuôn mặt thanh thuần động lòng người trong tay, giận không chỗ *****. Nhưng ngặt một nỗi lại không nỡ đánh, không nỡ mắng, vậy cũng chỉ có thể... Hôn.

Ai ngờ hai người hôn chưa bao lâu, Nguyên nương đã tự mình bưng rượu thịt đến, vừa vặn trông thấy hai người, nàng ngẩn người, không dám quấy nhiễu, vội vàng đặt rượu thịt xuống lui nhanh ra ngoài.
TruyenLau.com
Thần sắc rối rắm của Nguyên nương lúc lui ra làm Cao Tấn thật sự muốn kéo nàng về giải thích.

Tạ Khuynh cười ngã nghiêng ngã ngửa, bị Cao Tấn thẹn quá hóa giận búng lên trán.

[ haha, mặt mũi của cẩu tử bị tổn hại rồi. ]

[ tuyệt vời. ]

Tạ Khuynh vui sướng nghĩ. Thấy Cao Tấn tựa hồ lại muốn cho mình một kích. Tạ Khuynh nhanh tay lẹ mắt co chân, linh hoạt luồn qua cánh tay hắn chạy đi. Tạ Khuynh ngồi vào bàn cơm, sau khi nhìn lướt qua, ánh mắt dùng trên bầu rượu bạch ngọc, vươn tay ra muốn lấy, bầu rượu liền bị người ta 'rút cúi dưới đáy nồi' cầm đi.

"Uống cái gì mà uống? Ta mang nàng ra đây để uống rượu sao?"

Cao Tấn ngồi xuống đối diện Tạ Khuynh, đem bầu rượu bạch ngọc đặt ở trong tay nghiêm phòng tử thủ.

Tạ Khuynh tiếc nuối nhìn thoáng qua bầu rượu kia, tầm đôi đũa lên bắt đầu dùng bữa.

"Oa, cái chân vịt ngâm rượu nếp than này ăn ngon thật." Tạ Khuynh đối với đồ ăn ngon xưa nay chưa bao giờ tiếc lời khích lệ.

Cao Tấn nói:

"Đầu bếp Xuân Phong lâu ngày xưa là danh trù*, nàng nếm thử cái táo tơ vàng này đi, cũng là nhất tuyệt."

Tạ Khuynh đem quả táo đỏ tròn vo kia đưa vào miệng, lúc nhìn thì không thấy được cái càn khôn gì, nhưng sau khi cho vào miệng nàng liền minh bạch món này nhất tuyệt ở đâu.

Thấy Tạ Khuynh ăn đến hai mắt tỏa sáng, Cao Tấn cũng rất cao hứng, tiếp tục đề cử thức ăn cho nàng.

"Cái hầu khôi đậu hũ này cũng rất ngon, khi còn bé ta rất thích ăn."

Nói xong, Cao Tấn gắp cho Tạ Khuynh. Tạ Khuynh nâng chén tới nhận, bỗng nhiên sửng sốt, hỏi:

"Khi còn bé?"

Tạ Khuynh liếc một vòng xung quanh, cắn đũa nghi hoặc:

[ đây là thanh lâu mà? Cẩu tử còn bé đã dạo thanh lâu? ]

Cao Tấn liếc nàng một cái:

"Đừng nghĩ lung tung, Xuân Phong các mới mở năm năm."

Tạ Khuynh cắn đũa hỏi:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu