Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 238: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Nếu sớm biết cẩu tử đã rõ ràng mọi chuyện, nàng liền không thèm dối gạt, chả có cảm giác thành tựu gì cả.

Tạ Khuynh cõng tay nải ra khỏi cung, lúc trước khi nàng cầm lệnh bài Ngưng Huy cung đi qua cửa thành, tay nải tùy thân đều phải mở ra kiểm tra. Nhưng hôm nay nàng cầm lệnh bài của Minh Trạch cung Cao Tấn cho, vốn dĩ cho rằng cũng phải kiểm tra như lần trước. Không ngờ khi quan binh thủ thành trong thấy lệnh bài Tạ Khuynh cầm, không những không kiểm tra, còn cung kính với nàng, thiếu chút nữa hộ tống nàng ra khỏi cửa thành.

Tình cảnh này khiến Tạ Khuynh không khỏi cảm khái một tiếng chênh lệch a!

Nàng mang theo tay nải nhỏ trở lại phủ Tướng quân, đương nhiên không dám đi cửa chính. Sau khi ở bên ngoài tường rào dạo một vòng cửa hông và cửa sau, nàng tìm một chỗ vắng người nhảy tường vào, rất nhanh liền chui vào thư phòng lão Tạ.

Lão Tạ không có ở đây. Tạ Khuynh cũng không khách khí, dù sao trong phòng này binh khí nhiều, binh thư cũng nhiều. Tùy tiện chơi đùa cũng có thể chơi thật lâu, sẽ không nhàm chán.

Tạ Khuynh ở trong thư phòng lão Tạ chờ ước chừng hơn một canh giờ, nghe thấy thanh âm lão Tạ từ ngoài viện truyền đến. Tạ Khuynh hiện đang nằm trên bàn trà ăn quả hồng xem binh thư.

Lão Tạ đẩy cửa vào, liếc mắt liền nhìn thấy dáng nằm ngã nghiêng của Tạ Khuynh, vội vàng trở tay đóng cửa lại, thấp giọng nói:

"Người về từ lúc nào? Bộ dáng gì vậy hả? Ngồi xuống!"

Tạ Khuynh ngồi dậy, đặt binh thư sang một bên, trái cây trong tay lại không chịu buông, hỏi Tạ Viễn Thần:

"Ngươi vào cung sao?"

Tại Viễn Thần nhẹ gật đầu, Tạ Khuynh hỏi:

"Vậy Cao Tấn và ngươi..."

Lời còn chưa dứt liền bị Tạ Viễn Thần cắt ngang:
TruyenLau.com
"Làm càng, sao có thể gọi thẳng tính danh của Bệ hạ?"

Tạ Khuynh bất đắc dĩ, đành phải ngoan ngoãn đổi giọng:

"Vâng, Bệ hạ! Bệ hạ đã nói gì với ngươi?"

Thần sắc Tạ Viễn Thần bỗng nhiên trở nên ngưng trọng, trầm tư một lúc lâu, sau đó mới trả lời Tạ Khuynh:
Website TruyenLau.com
"Thì nói việc người ở trong cung bị tập kích hai lần, muốn hồi phủ Tướng quân ở vài ngày."

Tạ Khuynh đợi một lát, lại hỏi:

"Còn gì nữa không? Không nói thêm gì nữa sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Viễn Thần cắn chặt hàm răng, né tránh ánh mắt Tạ Khuynh, nói: Website TruyenLau.com

"Những chuyện khác người đừng hỏi, tình cảnh của Bệ hạ hiện giờ khá khó khăn. Người thành thật ở phủ Tướng quân đợi, đừng mang thêm phiền phức đến cho Bệ hạ là được rồi."

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh thấy lão Tạ như vậy, càng thêm hiếu kỳ Cao Tấn đã nói gì với ông.

"Thời điểm Bệ hạ để ta xuất cung, ta luôn cảm thấy giống như hắn đang mua đồ bí mật gì. Nhưng ta lại không dám hỏi hắn, lão Tạ, ngươi nói với ta một chút đi."

Những lời này không phải lừa bịp lão Tạ, nàng thật sự có cảm giác này, bộ dạng từ biệt của cẩu tử đối với nàng quá trang trọng, không giống như đơn thuần để nàng xuất cung tránh họa, khẳng định hắn còn dự định khác.

Ngược lại Tạ Viễn Thần thế mà không phủ nhận, nhưng cũng không nói quá nhiều với Tạ Khuynh:

"Chuyện khác người đừng để ý tới, nếu Bệ hạ đã muốn ngươi đợi ngoài cung, vậy thì người cứ đợi, còn chuyện sau này có hồi cung hay không..."

Lão Tạ nói tới đây thì dừng lại,Tạ Khuynh không hiểu ra sao:

"Sau này có hồi cung hay không? Hắn nói làm xong việc sẽ tới đón ta về."

Tạ Viễn Thần không nói một lời, không biết đang suy nghĩ gì, Tạ Khuynh không nhịn được lại hỏi:

"Lão Tạ, nói chuyện không nói nửa vời, rốt cuộc ngươi cùng Bệ hạ đang mưu đồ cái gì?

Tạ Viễn Thần thở dài một hơi, trực tiếp lắc đầu. Tạ Khuynh cảm thấy trống rỗng, rất khó chịu. Nhưng nàng cũng biết miệng lão Tạ có thể so với đá hoa cương, nếu hắn đã không muốn nói nói cho dù có dùng Khai Sơn Đại Phủ* thì cũng không nạy ra được chữ nào.

"Lát nữa ta sẽ đi tìm Thái thị, để bà ấy an bài cho ngươi một sân viện nhỏ vắng vẻ. Bệ hạ nói vì lý do an toàn, ngươi đừng ở trong viện cũ trước kia. Ngươi cũng chớ đi lung tung, đừng để người khác phát hiện ngươi hồi Tướng quân phủ." Tạ Viễn Thần an bài rõ ràng cho Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh còn muốn hỏi thêm, nhưng Tạ Viễn Thần chẳng chịu nói cái gì, kêu nàng chờ ở thư phòng, ông thì đi tìm Thái thị.

Đêm xuống, Tạ Khuynh lặng lẽ tiến vào sân viện Thái thị an bài cho nàng.

Thái thị cũng không làm khó nàng, tuy rằng là thiên viện nhưng có giếng có phòng bếp, được thu dọn phi thường sạch sẽ, đồ dùng đầy đủ, thậm chí còn có mấy bộ y phục mới.

Tạ Khuynh dạo một vòng trong phòng, nhảy lên ngọn cây trong sân nhìn ra ngoài, càng cảm thấy tốt hơn. Bởi vì thiên viện này rất gần cửa sau, quá thuận tiện cho nàng chuồn đi chơi.

Nếu là trước đây, Tạ Khuynh cũng không dám có ý nghĩ như vậy.

Nàng thế mà thực sự xuất cung, mặc dù không phải đường đường chính chính, nhưng ít ra là được sự cho phép của Cao Tấn cùng lão Tạ, không cần lén lút giấu diếm, chỉ cần nàng chú ý một chút không để người trong phủ biết nàng đã về, vậy thì không khác biệt gì với việc có được tự do.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu