Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 391: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Vì lẽ đó, lúc Cao Tấn an bài những nữ quyến may mắn còn sống sót của Cố gia đi Giang Nam bắt đầu lại lần nữa, Nguyên Nương dứt khoát ở lại kinh thành mở Xuân Phong các này.

Nguyên Nương có thiên phú kinh thương, hơn nữa có cái đùi vàng là Cao Tấn che chở, chỉ với năm năm ngắn ngủi, Nguyên Nương đã giúp tên tuổi Xuân Phong các vang khắp Lễ triều.

Xuân Phong các của nàng không bán da thịt cô nương, chỉ bán tài nghệ, tận dụng khả năng bảo hộ những nữ tử số khổ bị vận mệnh trêu đùa bất đắc dĩ phải lưu lạc phong trần.

Tạ Khuynh kính nể Nguyên Nương từ tận đáy lòng, thậm chí còn có chút sùng bái, đến mức lúc nàng cùng Cao Tấn ngồi ở Trích Tinh các, Nguyên Nương tự mình mang thức ăn lên, đôi mắt nàng cứ dính chặt vào Nguyên Nương.

Lần trước tới đây cùng Cao Tấn, Tạ Khuynh cũng mặc nam trang, cố ý dùng giọng nam nói chuyện, nên trong tiềm thức Nguyên Nương đã đinh ninh Tạ Khuynh là nhân, bị một nam nhân nhìn chằm chằm không chút kiêng kỵ ít nhiều gì cũng có chút thẹn thùng.

Quay sang Cao Tấn cầu giúp đỡ, ai ngờ Cao Tấn cũng đang dùng ánh mắt chuyên chú nhìn chằm chằm nam tử kia.

Ánh mắt nghi hoặc của Nguyên Nương chuyển qua chuyển lại giữa hai người, cố ý ho một tiếng để Cao Tấn hồi thần. Cao Tấn hỏi:

"Sao vậy?"

Nguyên Nương cầm vò rượu lên, mượn thời điểm rót rượu hỏi hắn:

"Vị tiểu ca này là gì của ngươi?"

Cao Tấn thẳng thắn: "Người ta thích."

Nguyên Nương khiếp sợ, đôi mắt to chớp chớp mấy cái vẫn chưa phản ứng được, Tạ Khuynh biết chắc là Nguyên Nương đã hiểu lầm, liền dùng giọng thật nói:

"Đừng nghe hắn nói bậy, ta tên Tạ Khuynh, Nguyên Nương khỏe."

Nguyên Nương lại bất ngờ với giọng nói của Tạ Khuynh, lần trước rõ ràng là giọng nam:

"Nàng đây là..."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Chứ ngươi nghĩ sao? Nàng chính là đáng ghét như vậy đó, cũng không có biện pháp, ai bảo ta thích nàng đây." Cao Tấn bưng chén rượu, chẳng biết xấu hổ nói.

Ánh mắt nhão nhoẹt kia làm Tạ Khuynh chịu không nổi trợn trắng.

Nguyên Nương thầm than mình duyệt người vô số, thế mà cũng có lúc không phân rõ nam nữ, vỗ vỗ trán cho tỉnh táo, chủ động rót rượu cho Tạ Khuynh:

"Nguyên lai là một cô nương. Ta đã nói mà, người này khi còn bé gặp tiểu cô nương nhà ai miệng cũng ngọt muốn chết, còn dõng dạc nói trưởng thành muốn cưới mười một Vương phi, sao bỗng nhiên lại thay đổi yêu thích đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Website TruyenLau.com

Mặt Tạ Khuynh toàn là ghét bỏ: "Cưới mười một Vương phi?"

Cao Tấn vội vàng giải thích:

"Nguyên Nương, ngươi thật không tử tế, ta nói mấy lời đó khi nào chứ, ngươi chớ có bêu xấu ta trước mặt nàng ấy. Coi chừng ta, ta..."

Cao Tấn 'ta' nửa ngày cũng chưa 'ta' ra được cái gì, phải đợi Nguyên Nương tự nói:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Coi chừng lão bản sa thải ta, cho ta lưu lạc đầu đường uống gió Tây Bắc."

Nói xong, không đợi Cao Tấn phản bác, Nguyên Nương đã quay sang giải thích với Tạ Khuynh:

"Cô nương có lẽ không biết, vị Cao công tử này thật ra chính là lão bản chính quy của Xuân Phong các, ta cũng không dám đắc tội hắn. Quay đầu hắn đưa ta tới Kim Ngọc ***** đốt lò luyện kim thì ta chịu không nổi, ta sợ nhất là nóng."

Tạ Khuynh cũng không bất ngờ, Xuân Phong các có thể mở tới quy mô này chỉ với thời gian năm năm, bám rễ sâu trong ngành, nếu sau lưng không có núi dựa lớn, cơ hồ là không thể.

Mà Cao Tấn chắc chắn là cái núi lớn nhất, kiên cố nhất Lễ triều.

Mê Truyện Dịch

Đồ ăn của Xuân Phong các rất hợp khẩu vị Tạ Khuynh, dù có Cao Tấn ở bên cạnh nhìn Tạ Khuynh vẫn ăn được rất nhiều.

Sau khi ăn xong, Cao Tấn kéo Tạ Khuynh đi dạo phố tiêu thực, hiếm có khi Tạ Khuynh nhìn mỹ thực cả phố mà không động tâm.

Phố Chu Tước đã sớm khôi phục phồn vinh, phảng phất như binh biến phát sinh mới qua mấy tháng đã là chuyện đời trước.

Có thể dân chúng không hiểu rõ ngày đó quan phủ hạ lệnh cấm ra khỏi cửa là do phố Trường An phát sinh binh biến, bọn họ chỉ biết trong đêm có thanh âm đánh giáp lá cà ngoài phố, sáng hôm sau mở cửa ra xem xét, phố Trường An rực rỡ hẳn lên, được nước xối quét đặc biệt sạch sẽ.

Đối với bá tánh mà nói, có đổi Hoàng đế hay không, có phản quân hay không, kỳ thật đều không quan trọng bằng ngày thứ hai có thể ra ngoài làm ăn buôn bán như bình thường.

Có thể làm bách tính an cư lạc nghiệp, thiên hạ thái bình, không nghèo bị đậu võ, không sưu cao thuế nặng, đó chính là Hoàng đế tốt.

Đi mệt, hai người liền lên nhã gian Tầm Dương lâu dựa vào lan can đối ẩm, nhìn cảnh đường phố uống từng ly từng ly, ngẫu nhiên trò chuyện đôi câu, chủ đề cũng chỉ là những thứ thoáng qua trên phố.

Người kia thắt lưng phết đất, món đồ chơi bằng đường trên tay tiểu hài tử kia sắp rớt, nam nhân nọ nhìn một mỹ nhân trên phố hơi lâu liền bị vợ hắn kéo lỗ tai...

Chỉ trò chuyện như vậy mà cả hai đều không thấy chán, ghé vào lan can trên nhã gian, có thể vì một người đi trên đường hơi lảo đảo mà cùng nhau cười nửa ngày.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu