Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 209: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Tấn nghe đến đó cũng không nhịn được cảm khái:

"Nam Cương lấy người sống luyện dược phạm vào thiên đạo, tiêu vong là tất nhiên."

Tạ Viễn Thần rất tán thành quan điểm này:

"Bệ hạ nói không sai, biện pháp này quá âm độc, ngay cả người Nam Cương cũng không tiếp nhận được. Đại vu sư chế dược kia về sau bị bách tính treo lên tường thành, dầm mưa dãi nắng bảy ngày bảy đêm, cuối cùng thê thảm c.h.ế.t đi."

Cao Tấn hỏi:

"Ý của Tướng quân là, thích khách tối nay tập kích Quý phi, rất có thể là trúng cổ?"

Tạ Viễn Thần nói nhíu mày:

"Thần không thể xác định, chỉ là Bệ hạ hỏi sự tình khống chế lòng người, thần mới nhớ tới chuyện này."

Cao Tấn gật đầu:

"Trẫm biết. Đa tạ Tướng quân báo cho."

Tạ Viễn Thần hỏi:

"Vậy việc tối nay, Bệ hạ muốn xử trí thế nào?"

"Tướng quân có đề nghị gì không?" Website TruyenLau.com

Tạ Viễn Thần nói:

"Thần đề nghị... Là Bắc Liêu hai vị hoàng tử xác thực không có lý do sai sử thích khách hạ thủ với Quý phi. Bệ hạ giằng co như vậy, hỏng mối quan hệ ngoại giao với Bắc Liêu, nói không chừng sẽ khiến kẻ sau màn toại nguyện."

Cao Tấn nhìn Tạ Khuynh một chút, nói:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Trẫm biết. Ngày mai sẽ rút binh về. Nhưng trong tay Thác Bạt thị cầm con bài chất tử, là thật hay giả còn cần xác nhận lại, khoảng thời gian này bọn hắn hoạt động ở kinh thành, Tướng quân âm thầm nhìn nhiều một chút."

Tạ Viễn Thần lĩnh mệnh:

"Vâng. Thần biết phải làm gì, Bệ hạ yên tâm."

Cao Tấn nói: TruyenLau.com

"Tốt. Vậy hôm nay dừng lại ở đây, cung yến hắn là cũng sắp kết thúc, Tướng quân về phủ trước đi thôi."

"Vâng." Tạ Viễn Thần chắp tay cáo lui, đi ngang trả lời, không yên lòng phân phó một câu:

"Thần cáo lui, Quý phi nương nương ở trong cung phải để ý."

Tạ Viễn Thần cũng không lo lắng Tạ Khuynh bị thương, chỉ lo nàng hành động lung tung, tự làm lòi đuôi.

Tạ Khuynh minh bạch ý tứ của lão Tạ, trả lời:

"Đã biết thưa phụ thân, ngài cứ yên tâm đi."

Cao Tấn và Tạ Khuynh cùng đưa Tạ Viễn Thần đến cửa Minh Trạch cung, nhìn Tạ Viễn Thần rời đi.

[ ài, lão Tạ đi rồi ]

[ có thể về cung nghỉ ngơi chưa? ]

[ tối hôm nay thật đúng là muôn màu muôn vẻ ]

"Bệ hạ..."

Tạ Khuynh vừa mới mở miệng, Cao Tấn đã hỏi trước:

"Nàng có muốn đi xem t.h.i t.h.ể thích khách kia một chút không?"

[ a? ]

[ thật sao? Thật sao? Thật sao? ]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[ cẩu tử sao lại biết ta muốn xem? ]

[ có phải ra biểu hiện quá rõ ràng không? ]

[ giờ có cần do dự vài cái mới đáp ứng không? ]

"Nếu đi thì trở về thay quần áo, còn không thì trở về ngủ, đi hay không?" Cao Tấn đưa ra hai lựa chọn.

Tạ Khuynh sợ bỏ lỡ cơ hội này, vội vàng trả lời:

"Trở về thay quần áo."

Nói xong, Tạ Khuynh tràn đầy phấn khởi chạy về hướng Ngưng Huy cung, Cao Tấn đương nhiên đi theo phía sau.

Hai người đổi một thân y phục dễ bề hành tẩu, Tạ Khuynh thay bộ nam trang lần trước xuất cung, Cao Tấn nhìn có chút nhức mắt, nhưng cũng không nói gì.

Tạ Khuynh mặc nam trang, quang minh chính đại đi bên cạnh Cao Tấn, có loại cảm giác vui sướng khó hiểu.

[ hì hì, cảm giác không cần phải lén lút thật tuyệt ]

[ cẩu tử hình như đổi tính thật rồi ]

[ không phát cáu với ta, mà cũng không xem thường ta ]

[ có chút không quen a ]

Tạ Khuynh vừa đi vừa suy nghĩ lung tung, tay bỗng nhiên bị Cao Tấn nắm lấy. Cao Tấn ngẩng đầu nhìn bầu trời, nói:

"Ánh trăng đêm nay thật đẹp."

Tạ Khuynh ngẩng đầu theo, không rõ ràng lắm, trả lời:

"A, rất đẹp."

Cao Tấn nói:

"Nàng nói xem, nếu như thích khách kia trúng cổ, bị người ta khống chế thần trí. Vậy có phải một ngày nào đó sẽ đến lượt ta?"

Tạ Khuynh quay đầu nhìn thoáng qua, xác định không ai đi theo, thủ thế 'im lặng' với Cao Tấn, nhỏ giọng nói:

"Bệ hạ nói nhỏ chút."

Cao Tấn ngậm miệng, chỉ dùng đôi mắt dù lạnh nhưng ôn nhu nhìn chằm chằm Tạ Khuynh, nhìn đến mức Tạ Khuynh ngượng ngùng, nàng mới trả lời:

Mê Truyện Dịch

"Sẽ không, Bệ hạ đừng suy nghĩ lung tung."

[ ủa ai biết? ]

[ đêm hôm đó ở phủ Thái sư, cẩu tử cũng kém chút bị người ta cho nhảy giếng ]

[ tuy nói là trước một khắc nhảy giếng tỉnh lại, nhưng nói không chừng là do trình độ của người khống chế chưa đủ, lần sau đổi kẻ khác lợi hại hơn liền thành công ]

[ mấy cái này chỉ nên nghĩ trong đầu, nói ra sẽ làm cẩu tử có áp lực tâm lý ]

Cao Tấn hít sâu một hơi, nắm tay Tạ Khuynh tiếp tục đi tới, vừa đi vừa nói:

"Chỉ cần nàng ở bên cạnh trẫm, trẫm sẽ không bị khống chế."

[ ta cũng không có mặt mũi lớn vậy đâu ]

[ cổ còn có thể nghe lời ta hay sao? ]

Tạ Khuynh không biết trả lời thế nào, dứt khoát không đáp, ha ha vài tiếng cho qua. Ai ngờ Cao Tấn lại rất nghiêm túc, tiếp tục hỏi Tạ Khuynh:

"Nàng vẫn sẽ luôn ở bên cạnh trẫm sao?"

Tạ Khuynh bắt đầu chột dạ, ánh mắt né tránh, khi thì nhìn bóng cây, khi thì nhìn sao trên trời, chỉ là không dám nhìn vào mắt Cao Tấn.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu