Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 424: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Đạc lơ đễnh phản bác:

"Nếu Hàn Thiên Bảo còn tiếp tục làm loạn trên phố thì ta không thể không quản. Hàn Quận thái phi coi hắn là bảo bối, vậy liền tùy ý cho hắn khi dễ người khác sao? Những người bị khi dễ kia không cha không mẹ không ai thương sao?"

Tạ Đạc nói đến đây nhìn thoáng qua Tạ Khuynh, chợt nhớ Tạ Khuynh ở Tạ gia không phải cũng không ai thương sao.

"Không phải, ý nương là..." Lời của Thái thị bị cắt ngang:

Mê Truyện Dịch

"Đây cũng không phải lần đầu Hàn Thiên Bảo đả thương người, giờ trưởng tỷ cũng bị thương, ngài không đau lòng cho người thân lại nói đỡ cho đám người Hàn gia kia là đạo lý gì?"

"Ta..."

Thái thị không ngờ nhi tử lại quy Tạ Khuynh về hàng ngũ 'người trong nhà', nếu tương lai nó biết giao dịch giữa bà và Hàn Quận thái phi, liệu có trách bà không.

Trong lòng Thái thị hiểu rõ chuyện hôm nay Hàn Thiên Bảo tập kích Tạ Khuynh ngoài phố.

Chỉ sợ là người nhà của hắn đặc biệt dẫn qua, bày mưu tính kế cho hắn làm vậy.

Nhất định là Hàn Quận thái phi không tin tưởng bà, sợ bà đổi ý, liền muốn Hàn Thiên Bảo tự ra tay đoạt Tạ Khuynh đi. Như thế thanh danh Tạ Khuynh bị Hàn Thiên làm hỏng, đến lúc đó dù bà có đổi ý thì cũng chẳng còn nhà nào chịu lấy Tạ Khuynh.

Thái thị cảm thấy hành vi này của Hàn Quận thái phi quá cường thế, hoàn toàn không cho Thái thị đường lui, khiến bà có cảm giác bước lên thuyền giặc, đ.â.m lao phải theo lao.

Tạ Khuynh thấy mẹ con hai người vì chuyện này mà cãi cọ, nói:

"Ta không sao, chỉ là xui xẻo gặp phải tên ngốc kia, về sau cẩn thận là được."

Tạ Đạc nói:

"Lần sau ngươi gặp hắn cũng đừng thể hiện. Hàn Thiên Bảo sức lực cực lớn, ngươi có thể chạy thì chạy cho nhanh. Hắn ta không có đầu óc, trên tay đã có mạng người. Hắn dám xuống tay gϊếŧ ngươi chứ ngươi thì chưa hẳn, sẽ phải ăn nhiều thua thiệt."

Bị Tạ Đạc tận tâm chỉ bảo căn dặn như vậy, Tạ Khuynh có hơi ngượng ngùng, đáp gọn lỏn:

"Biết."

Tạ Khuynh thuận miệng đáp lời rồi hành lễ cáo lui với Thái thị, lúc đi ngang Tạ Đạc thì vỗ vai hắn nói nhỏ: TruyenLau.com

"Đa tạ."

Tạ Đạc thụ sủng nhược kinh, xoa bả vai được Tạ Khuynh vỗ, bộ dạng đắc ý như được khẳng định tài năng.

Thái thị thấy vậy không nhịn được nói: TruyenLau.com

"Ngươi vậy mà thật sự xem nàng ta là trưởng tỷ."

Tạ Đạc lơ đễnh đáp:

"Thì vốn là vậy mà." Website TruyenLau.com

Biết Thái thị không thích Tạ Khuynh, Tạ Đã khuyên nhủ:

"Nương, trưởng tỷ không phải con của ngài nhưng con người nàng thật sự không tệ, dạy ta và nhị tỷ không ít đạo lý, ngài xem gần đây có phải nhị tỷ tốt hơn xưa nhiều rồi không? Vừa học cưỡi ngựa vừa học b.ắ.n tên, trước kia nàng làm gì có tâm tư học mấy thứ này."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thái thị khẽ nói:

"Nữ tử phải thục tĩnh trinh hiền, múa đao lộng kiếm còn thể thống gì? Có ích lợi gì?"

Tạ Đạc lại không cho là vậy:

"Đương nhiên hữu dụng. Ngài nghĩ xem, nếu nhị tỷ biết võ, sau này thành thân bị nhà chồng chọc tức, bị mẹ chồng ức *****, chí ít nàng cũng có năng lực tự vệ chạy về."

Thái thị đang nói chuyện với Tạ Đạc thì nghe thanh âm Tạ Nhiễm truyền đến:

"Phi phi phi, ngươi mới bị mẹ chồng ức *****, ăn nói chẳng ra sao!"

Tạ Nhiễm nghe nói Tạ Khuynh bị thương, cố ý tới xem một chút, không ngờ tới chậm, không thấy được Tạ Khuynh, lại thấy đệ đệ đang nói xấu mình.

Trên bàn có băng gạc dính máu, Tạ Nhiễm hỏi:

"Nàng bị thương có nặng không?"

Tạ Đạc lắc đầu:

"Không sao, một vết rách thôi, bị mảnh ngói cắt trúng."

"À." Tạ Nhiễm khẽ gật đầu, buồn bã ỉu xìu ngồi xuống.

Tạ Đạc thấy nàng không vui, hỏi:

"Nhị tỷ, sao lại ốm yếu thế, còn học cưỡi ngựa không?"

Tạ Nhiễm lườm hắn một cái, nổi giận:

"Không học, dù sao cũng không học được."

"Đừng nha." Tạ Đạc cổ vũ:

"Mới bắt đầu khẳng định rất khó, nhưng chỉ cần tỷ kiên trì, gan lớn một chút, nhất định có thể."

Tạ Nhiễm không có chút hứng thú, Thái thị thấy vậy nói:

"Được rồi, đừng tức giận với tỷ tỷ ngươi. Không phải nói cần tới Binh bộ sao? Còn đứng đây dông dài?"

Tạ Đạc vỗ trán:

"A đúng rồi. Suýt nữa quên mất. Ta không nói nữa. Ta đi đây."

Thái thị đứng ngoài cửa nhìn nhi tử mặc nhuyễn giáp tướng quân rời đi, bất tri bất giác hài tử thích ôm đùi bà đòi ăn kẹo đã trưởng thành, bắt đầu có những suy nghĩ và trách nhiệm của riêng nó.

Quay đầu sang nữ nhi uể oải gục xuống bàn nhìn chằm băng gạc dính m.á.u không nói một lời, không hiểu sao Thái thị chột dạ, gọi nha hoàn thu thập mấy thứ này hết.

Từ lần đi xem thi đấu mã cầu về Tạ Nhiễm không còn tinh thần gì, Tín quốc công phủ bên kia cũng không có động tĩnh, không biết Phù đại lang có đem chuyện hai tỷ muội Tạ gia báo cho Tín quốc công phu nhân hay không. Tín quốc công phu nhân không tìm Thái thị, Thái thị cũng không tiện trực tiếp tới cửa hỏi thăm.

"Nếu ngươi không buông được Phù đại lang, nương sẽ đi Tín quốc công phủ hỏi một chút..." Thái thị khẽ vuốt mái tóc nữ nhi, ôn nhu nói.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu