Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 360: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Nguyệt không để ý nàng trêu chọc, truy vấn:

"Ngươi thật sự là Quý phi nương nương?"

Tạ Khuynh hít sâu một hơi, không có cách nào đem hàng đống sự tình loạn thất bát tao giữa nàng và Cao Tấn túm gọn trong vài ba câu mà giải thích với Cao Nguyệt, dứt khoát không nói, trả lời:

"Ta không phải Quý phi, ta tên Tạ Khuynh, Quý phi tên Tạ Nhiễm, là muội muội mẹ cả sinh."

Cao Nguyệt suy nghĩ trong chốc lát liền minh bạch, Tạ Khuynh không phải Quý phi, nhưng nàng là nữ nhi của Tạ Viễn Thần. Nàng gọi Tướng quân phu nhân là mẹ cả, có thể thấy được mẹ đẻ của nàng không phải đích phu nhân. Vậy nàng và Quý phi Tạ Nhiễm là tỷ muội cùng cha khác mẹ.

Hai người vừa nhỏ giọng nói chuyện vừa đi vào khoang thuyền. Cao Tấn ở bên trong bước ra đón, Cao Nguyệt vội vàng hành lễ, toàn thân cứng ngắc, không dám ngẩng đầu.

Cao Tấn đi tới trước mặt hai người, nói với Cao Nguyệt:

"Đứng lên."

Cao Nguyệt đáp lời, đã thấy Cao Tấn đi về hướng Tạ Khuynh, không nói câu nào giật phăng củ cải trong tay nàng, không coi ai ra gì khiển trách:

"Cái gì ngươi cũng dám gặm? Là đói sắp c.h.ế.t hay là nhạt miệng? Ăn nhiều trướng khí, ngươi không muốn lành xương sườn nữa phải không?"

Tạ Khuynh bị rống vào mặt muốn đội quần, thấy Cao Nguyệt đang đánh giá hai người, Tạ Khuynh đành âm thầm đánh trả: Website TruyenLau.com

[ ta ăn củ cải của ngươi hả? ]

[ ở đây ai cũng quen ta, ngươi khách khí với ta một chút! ]

[ ta không cần mặt mũi sao? ]
TruyenLau
[ trả củ cải đây! ]

Cao Tấn nghe tiếng lòng bực tức của Tạ Khuynh, thấy nàng không biết mình sai còn lún sâu vào, đánh bay cái tay muốn đòi củ cải của nàng, còn tặng kèm một cái liếc mắt.

Tạ Khuynh: ...
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đoạt được của cải của Tạ Khuynh Cao Tấn mới có thời gian nói chuyện với Cao Nguyệt, nhưng Cao Nguyệt vẫn luôn cúi đầu, Cao Tấn chỉ có thể nói:

"Ngẩng đầu lên cho trẫm nhìn xem."

Cao Nguyệt nghe lời hơi ngẩng đầu lên, Cao Tấn nhìn hắn chằm chằm trong chốc lát, hỏi:

"Còn nhớ trẫm không?"

Ánh mắt Cao Nguyệt hướng lên nhìn thoáng qua Cao Tấn, thận trọng gật đầu, nhỏ giọng đáp: "Còn nhớ."

Cao Tấn biết tâm tư đứa nhỏ này cẩn thận, không lộ cảm xúc ra ngoài, khiến người khác khó mà đoán được qua ánh mắt hắn có cao hứng hay không.

"Trẫm... Nên đưa ngươi về sớm hơn, mấy năm nay ngươi chịu khổ rồi."

Cao Tấn có chút không biết nên giải thích với đứa nhỏ này thế nào, sợ hắn mẫn cảm sẽ hiểu lầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cao Nguyệt một bộ dáng thụ sủng nhược kinh:

"Bệ hạ đừng nói như vậy, ta, ta không khổ."

Hắn hiểu chuyện càng làm Cao Tấn đau lòng, thở dài một tiếng:

"Cũng may giờ ngươi đã trở về, chuyện cũ trước kia xem như giấc mộng, nam nhi đại trượng phu chịu chút cực khổ cũng không sao, xem như rèn luyện đi."

Cao Nguyệt kính cẩn đáp lời:

"Vâng, Bệ hạ."

Cao Tấn lại nói:

"Không cần gọi Bệ hạ, gọi thúc thúc là được."

Cao Nguyệt kinh sợ, Cao Tấn thấy hắn khẩn trương mất tự nhiên, nghĩ lại dù sao hắn cũng đã trở về, sau này có rất nhiều cơ hội để hắn bỏ xuống tâm phòng bị, Cao Tấn liền không nhiều lời nữa, cho hắn về trước, hết thảy chờ hồi kinh lại nói.

Cao Nguyệt lĩnh mệnh rời đi, Tạ Khuynh nhìn bóng lưng thiếu niên kia, khe khẽ thở dài một tiếng:

"Đứa nhỏ này số thật khổ."

Mê Truyện Dịch

Bị phụ thân ruột bán sang địch quốc, gian nan tìm đường sống, dù bây giờ đã được tìm về, nhưng muốn hắn lập tức thích ứng và tiếp nhận người mới nhà mới cũng không dễ dàng, dù sao hắn là người thông minh, người thông minh sẽ nghĩ nhiều.

Bản thân Cao Nguyệt cũng không khó nghĩ ra tình cảnh của mình khi hồi kinh. Phụ thân của hần tiền Thái tử, lại không đăng cơ, thúc của hắn đoạt hoàng vị từ tay gia gia hắn, hơn nữa bên ngoài còn lan truyền tin đồn vị thúc thúc này gϊếŧ cha gϊếŧ huynh mới leo lên được ngai vàng.

Nhưng cũng không lo lắng Cao Nguyệt sẽ trả thù cho Cao Trà. Dù sao nếu hỏi trên đời này ai hận Cao Trà nhất, chỉ sợ chính là Cao Nguyệt. Nhưng muốn an trí hắn thế nào cũng là một vấn đề không nhỏ.

"Đúng là khổ, nhưng tâm tính hắn kiên định, hẳn là sẽ không để tâm những chuyện vụn vặt." Cao Tấn nói.

"Ừm, sẽ không rúc vào sừng trâu*, nhưng tính tình thích suy nghĩ lung tung này sẽ dễ dàng mang tới hậm hực." Tạ Khuynh cảm khái.

Cao Tấn nói:

"Tới đâu hay tới đó vậy. Tim người đều là thịt, trẫm đối đãi với hắn thế nào, hắn sẽ tự biết thôi."

Nói xong, Cao Tấn nắm lấy tay Tạ Khuynh, nhíu mày:

"Sao lại lạnh như vậy, ngươi ở bên ngoài hứng gió bao lâu? Có còn biết chừng mực không?"

Oán giận xong, Cao Tấn liền muốn vươn tay ôm Tạ Khuynh để ủ ấm cho nàng, lại bị Tạ Khuynh linh hoạt như cá trạch lủi mất, chạy sang giữ khoảng cách an toàn cách Cao Tấn chừng bốn năm bước, Tạ Khuynh mới nói:

"Nam nữ thụ thụ bất thân, Bệ hạ tự trọng."

Cao Tấn hừ lạnh:

"Nam nữ thụ thụ bất thân? Trên người ngươi còn chỗ nào trẫm chưa thân?"



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu