Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 218: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Hảo huynh đệ, hảo bằng hữu gặp mặt, đương nhiên có chuyện nói không hết, Tạ Khuynh nhìn quanh một vòng mới phát hiện vấn đề:

"Đại Mao đâu? Sao không thấy hắn?"

Lần cung yến đó Tạ Khuynh còn trông thấy Đại Mao cùng Hầu Tử, nhưng hôm nay Đại Mao không đến, Tạ Khuynh cảm thấy kỳ quái, thuận miệng hỏi một câu.

Những người trên bàn đều lộ ra biểu tình ái muội, Hầu Tử nói:

"Lão đại không biết đâu, Đại Mao rất có tiền đồ nha. Làm huynh đệ lâu như vậy mà không ai biết hắn có nhân tình ở kinh thành. Lúc này phỏng chừng đang ngâm mình trong vại mật đó, nào rảnh để ý chúng ta."

"Nhân tình?" Tạ Khuynh quả thật không ngờ tới, lại hỏi:

"Ngâm mình trong vại mật? Hắn đính hôn với người ta rồi hả?"

Cười vang ,TL Kỳ dùng cánh tay đụng Tạ Khuynh một cái để nàng đừng hỏi nữa, Hầu Tử chủ động dặn dò:

"Cái gì mà đính hôn, là cô nương trong kỹ viện, đêm hôm qua hắn đi tới bây giờ vẫn chưa về, ta có để lại cho hắn tờ giấy, hắn nhìn thấy phỏng chừng sẽ chạy tới."

Tạ Khuynh lườm bọn hắn một cái:

"Nói như thật vậy, ta còn tưởng Đại Mao đính hôn."

Hỏi thăm nhau xong, mọi người tiếp tục uống rượu, Tạ Khuynh cũng đã hai năm rồi chưa được thống khoái như vậy, những dự định trước khi xuất cung đã quên không còn một mảnh.

Uống xong một trận, bọn Hầu Tử đều có hơi say rồi, Tạ Khuynh nhìn một vòng xung quanh, trông thấy TL Kỳ không biết từ lúc nào đã đi tới lan can, Tạ Khuynh cầm bầu rượu qua chỗ hắn:

"Êy, đang nghĩ cái gì đó? Uống không?"

TL Kỳ quay đầu lườm nàng một cái, đem ly rượu không của mình đưa tới trước mặt Tạ Khuynh, Tạ Khuynh rót cho hắn một ly, hai người cụng một cái, TL Kỳ nhắc nhở:

"Đừng uống nhiều."

Tạ Khuynh cười nhạo:

"Chưa tới mức đó đâu." TruyenLau

TL Kỳ biết tửu lượng Tạ Khuynh, chút rượu này không đến mức làm nàng say. Hắn ngửa cổ uống cạn sạch ly rượu, thở một hơi dài nhẹ nhõm, hỏi:

"Hai năm nay... Ngươi sống... Hắn... Đối đãi với ngươi..."
TruyenLau
TL Kỳ hỏi đứt quãng, lời nói cũng không rõ ràng, làm chính bản thân hắn n.g.ự.c nghẹn ứ khó chịu, đưa mắt nhìn sang chỗ khác, âm thầm hít sâu một hơi mới có thể bình tĩnh.

Tuy là vậy, Tạ Khuynh vẫn hiểu hắn muốn hỏi gì, trả lời:

"Ta sống rất tốt, hắn đối xử với ta cũng rất tốt."
Website TruyenLau.com
Nghe hai từ 'rất tốt' của Tạ Khuynh, TL Kỳ không nhịn được quay đầu lại, đôi mắt tĩnh mịch nhìn nàng chằm chằm, muốn nói lại thôi. Tạ Khuynh bị nhìn mà tức giận trong lòng, đá một cước thật mạnh lên bắp chân của hắn, TL Kỳ bị đá lui về sau hai bước, kêu thảm thiết.

Người uống rượu bên trong nghe tiếng thét ngoài lan can, sôi nổi quay đầu sang nhìn, Hầu Tử say khướt trêu chọc:

"Lão Tô lại bị lão đại đánh. Cho chừa cái tật miệng tiện, haha."

Những người khác cũng quen rồi, tiếp tục uống rượu.

TL Kỳ xoa bắp chân đau đớn, nhỏ giọng chất vấn:

"Ngươi đá ta làm gì?"

Tạ Khuynh ngửa đầu uống một hớp rượu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không quen nhìn cái dáng vẻ đàn bà chít chít của ngươi."

TL Kỳ khiếp sợ, chỉ vào mũi mình, chất vấn:

"Ta, ta đàn bà chít chít?"

Tạ Khuynh lườm hắn:

"Có lời gì muốn nói thì há mồm ra nói, giấu đầu lộ đuôi, ngươi viết thơ đố chữ hả?"

TL Kỳ á khẩu không trả lời được, bộ dạng bị tức gần c.h.ế.t mà không dám nói, cúi đầu vỗ vỗ dấu giày trên ống quần mình.

Vỗ vỗ, hắn bật cười.

Sao hắn lại lo lắng cho nữ nhân này? Với cái tính tình này, nàng còn có thể bị người ta khi dễ sao?

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh khó hiểu nhìn TL Kỳ lúc nhăn nhó lúc lại mỉm cười. Không muốn tiếp tục giày vò khốn khổ với hắn, Tạ Khuynh quay người đi, bị TL Kỳ giữ chặt:

"Được rồi được rồi, là ta đàn bà chít chít. Lâu như vậy không gặp, còn chưa nói đủ."

Nói xong, TL Kỳ đứa tay đoạt lấy bầu rượu trong tay Tạ Khuynh, đổ đầy vào ly mình. Hắn hỏi:

"Nếu hắn đã đối xử rất tốt với ngươi rồi. Vậy ngươi vẫn đi sao?"

Tạ Khuynh sững sờ, trả lời:

"Nói nhảm! Không đi thì ở lại làm gì?"

Nghĩ nghĩ một lát, nàng lại đưa tay ra trước mặt TL Kỳ:

"Lão Tạ nói ngươi tìm cho ta thuốc giả c.h.ế.t gì đó đâu? Đưa đây."

TL Kỳ không nhăn nhó nữa, từ trong vạt áo lấy ra một cái bình sứ nhỏ, đặt vào tay Tạ Khuynh, thuận tiện giảng giải cách dùng:

"Ăn vào hai khắc sau sẽ hoàn toàn tắt thở, duy trì liên tục ba ngày. Trong vòng ba ngày án giải dược thì tự động tỉnh lại."

Tạ Khuynh gật đầu, thuận miệng hỏi:

"Thuốc thần kì như vậy, ngươi lấy ở đâu ra?"

TL Kỳ nhún vai:

"Sơn nhân tự có lai lịch, hỏi nhiều vậy làm gì?"

Tạ Khuynh lắc lắc bình sứ, bên trong truyền ra âm thanh đang đang:

"Ta ăn nó vào bụng mà còn không được hỏi thăm hả? Vạn nhất vô dụng thì sao?"

TL Kỳ nói:

"Yên tâm đi. Ta cùng Tướng quân đã tìm người thử rồi, sẽ không xảy ra sự cố."

"Thử rồi?" Tạ Khuynh yên tâm cười:

"Vậy còn tạm được. Bằng không ta ăn cũng thấp thỏm."

Lại lắc lắc cái bình, cảm giác bên trong chỉ có một viên, Tạ Khuynh dứt khoát mở nắp bình đổ ra nhìn thử. Quả nhiên chỉ có một viên dược hoàn nhỏ xíu, Tạ Khuynh hỏi:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu