Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 318: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh ngồi trên lưng ngựa dù bận vẫn ung dung vẩy vẩy roi ngựa, hỏi lão Trương:

"Ngươi sợ cha ta như vậy?"

Lão Trương thích sĩ diện, nói hắn như vậy hắn liền nóng nảy:

"Sao lại gọi là sợ? Đó là kính trọng."

"Trời cao Hoàng đế ở xa, ngươi kính trọng cho ai xem?" Tạ Khuynh tiếp tục đổ dầu vào lửa.

TL Kỳ đứng đằng sau lão Trương nhìn sang Cao Tấn 'núi cao Hoàng đế không xa', thấy hắn cũng chẳng ngăn cản. Nghĩ có lẽ Tạ Khuynh đã thuyết phục được hắn, TL Kỳ tiến lên khuyên nhủ lão Trương:

"Nàng đi cũng giúp được nhiều việc, nếu có chuyện gì xảy ra nàng cũng có thể chạy, tùy nàng đi."

Lời này đã nói đến tâm khảm của lão Trương, nha đầu Tạ Khuynh này thô lỗ phách lối, cố tình lại có một thân công phu làm người ta không chê vào đâu được, học cái gì cũng mau, mạnh hơn đa số nam tử trong doanh, mang nàng đi cũng sẽ không vướng víu.

Chỉ là không tiện bàn giao với lão Tạ...

Cũng được!

Tính tình nha đầu này ai quản nổi? Chính lão Tạ còn không quản được!

"Được thôi được thôi. Chẳng qua ta nói trước, đoạn đường này đều phải nghe ta, nếu ngươi dám tự chủ trương, ta sẽ không tha cho ngươi." Lão Trương nói.

Tạ Khuynh sảng khoái đáp: "Biết. Đi được chưa?"

Cùng nhau lên đường, một khắc sau, hai mươi con khoái mã xuất phát từ đại doanh Võ Uy quân, phi vào màn đêm vô định.

**

Năm ngày sau, Bắc Liêu Đại Định phủ.

Bắc Liêu cùng Lễ triều lấy sông làm ranh giới, địa vị ngang nhau, hai nước thường có xung đột về mặt quân sự, nhưng kinh tế dân gian lại có liên hệ. Dê bò, da lông, nhân sâm của Bắc Liêu khá được hoan nghênh tại Lễ triều. Mà lá trà, tơ lụa, đồ sứ của Lễ triều cũng rất được dân chúng Bắc Liêu yêu thích.

Bởi vậy chỉ cần thủ tục thông quan đầy đủ, cho dù là ở đô thành Bắc Liêu, vẫn như cũ có không ít thương đội Lễ triều ra vào. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Giống như kinh thành Lễ triều có gián điệp Bắc Liêu, tại đô thành Bắc Liêu đương nhiên cũng có mật thám của Lễ Triều.

Sau vụ án của Thẩm Thiên Phong, gián điệp của Bắc Liêu ở kinh thành bị Cao Tấn tương kế tựu kế trừ bỏ không ít, tổn thất nặng nề. Sau khi chuyện xảy ra, lão Trương lập tức truyền tin cho các các ám cọc ở Bắc Liêu. Để bọn họ trong khoảng thời gian này phải điệu thấp, cẩn thận từng chút, giữ được căn cơ mới là quan trọng nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhóm người Tạ Khuynh chính là giả vờ thành một thương đội trà từ Lễ triều đến Bắc Liêu buôn bán.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lão Trương là người dẫn đội, trước khi vào Đại Định phủ phải an bài tốt thân phận từng người mới được.

Vì thế lão Trương làm mười phần công khóa, đem thân phận của từng người viết hết lên giấy. Từ tính danh đến tuổi tác, nhà ở đâu, phụ mẫu là ai, huynh đệ tỷ muội tên là gì, cuộc đời như thế nào... Mỗi một thân phận đều phong phú tường tận, mà diệu nhất chính là những thân phận này đều không phải hư cấu. Cam đoan nếu có người thật sự đi Lễ triều ngầm hỏi cũng có thể tìm tới nhân vật tương xứng.

Có thể làm tỉ mỉ đến bậc này cũng chỉ có thể nói lão Trương không hổ là đầu lĩnh Trinh Sát doanh. Công tác hậu cần làm đúng chỗ như thế, khó trách mấy năm nay Trinh Sát doanh trong tay hắn cơ hồ không có chuyện bị vạch trần thân phận. Có thể nói hắn rất có trách nhiệm với thủ hạ. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tạ Khuynh được phân công cho làm làm Thiếu đông gia của trà hành nổi danh Hàng Châu - Thiên Phúc trà hành, tên là Thiên Bảo, năm nay mười sáu, lần đầu tiên đi theo đại chưởng quỹ ra ngoài bán hàng.

Đại chưởng quỹ chính là lão Trương, là trà sư được Thiên Phúc trà Hàng gia liên tục mời ba đời, người xung quanh gọi là 'Phùng đại trưởng quỹ'.

"Hàng Thiên Bảo là con trai độc nhất của Hàng lão bản, có tính khí thiếu gia, rất nhiều tiền. Đến lúc đó ngươi hãy trưng cái mặt thiếu gia nhà giàu lên."

Lão Trương giao cho Tạ Khuynh một tờ thông tin nhân vật Thiên Bảo, dặn dò.

Tạ Khuynh nhìn lướt qua, liên tục gật đầu, sau đó vươn tay với lão Trương. Lão Trương không hiểu:

"Cái gì?"

Tạ Khuynh nói thẳng:

"Hàng Thiên Bảo có tiền. Ta không có tiền."

Lão Trương: …

"Không phải chứ? Cha ngươi là thân phận gì? Ngươi làm đại thiếu gia còn cần đòi tiền ta?"

Mê Truyện Dịch

Bàn tính của lão Trương đánh thật hay. Cho Tạ Khuynh làm một tiểu thiếu gia nhà giàu là vì nàng không phải trinh sát chính thức. Bởi vậy các loại tiêu xài gì đó hoàn toàn có thể không cần lấy từ Trinh Sát doanh. Cứ như vậy, bọn họ có thể tiết kiệm một khoản chi tiêu không nhỏ.

Làm sao hắn biết Tạ Khuynh là kẻ một nghèo hai trắng.

Tạ Khuynh không để bụng, nhìn chằm chằm lão Trương đòi tiền, từ bên trái rồi sang bên phải. Lão Trương bị nàng làm phiền đến không còn cách nào, đành phải móc một cái hầu bao ném cho Tạ Khuynh, tức giận phân phó:

"Dùng tiết kiệm một chút. Dùng chỗ nào đều phải ghi lại. Nếu không lúc về ta không có cách nào hoàn trả."

Tạ Khuynh cầm tiền, thuận miệng đáp lời, lòng tràn đầy vui vẻ trao đổi ánh mắt với Cao Tấn, ngồi xổm xuống đếm tiền.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu