Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 323: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Nói xong, dường như người của cẩu xá sợ Tạ Khuynh đổi ý, lập tức lôi mấy người làm tới, ba chân bốn cẳng nhét con ch.ó thoi thóp kia vào một cái lồng sắt có thể đẩy đi, để Tạ Khuynh cùng Cao Tấn mang nó ra ngoài.

**

Tạ Khuynh cùng Cao Tấn ra ngoài dạo một vòng, không đi ăn cũng không đi chơi, ngược lại là mang một chó quay về Thiên Phúc trà hành.

Tiểu nhị xa xa nhìn thấy liền chạy tới đón, quan sai Bắc Liêu cũng ra ngoài xem chuyện gì xảy ra.

Hỏi qua mới biết, vị tiểu thiếu gia này đi lung tung lại tới cẩu xá, rồi thương xót con ch.ó bị thương kia liền mua nó về.

Chuyện này quá bình thường với một tiểu thiếu gia chưa bao giờ ra khỏi cửa. Mấy quan binh châu đầu ghé tai nói vài câu liền mặc kệ không quản, tiếp tục về chỗ của mình.

Tạ Khuynh thấy đã mang chó về rồi thì vẫn nên tận tâm tận lực cứu chữa, chuyện còn lại thì đành nghe thiên mệnh.

Sau khi thu xếp chcẩu xá xong, lão Trương tụ tập mọi người tới mật thất phía sau phòng thu chi nói chuyện. Tạ Khuynh đem những gì nàng tìm hiểu được kể cho mọi người.

"ngõa xá Đông thành, Yên Ly?"

Lão Trương thuật lại một lần, hỏi:

"Có ý tứ gì?"

Tiểu chưởng quỹ trà hành nói:

"Đông thành Đại Định phủ có ngõa xá. Có phải hầu cận kia muốn nói với chúng ta rằng tiểu điện hạ đang lưu lạc đến ngõa xá? Nhưng còn Yên Ly là cái gì?"

Tạ Khuynh hỏi:

"Ngõa xá là chỗ nào?"

Tiểu chưởng quỹ đáp: TruyenLau.com

"Là chỗ nghệ nhân vân du bốn phương, giang hồ mãi nghệ, câu lan danh uyển tụ tập lại. Tam giáo cửu lưu, loại người gì cũng có."

Lòng Tạ Khuynh ẩn ẩn một phỏng đoán không hay, nhìn sang Cao Tấn, quả nhiên sắc mặt hắn đen sì. Dù sao cũng là hài tử Cao gia, kim chi ngọc diệp, thế mà lại lưu lạc đến cái địa phương bẩn thỉu như vậy, sao hắn có thể không tức giận.

Chẳng qua là so với tức giận, có lẽ Cao Tấn càng đau lòng hơn.

Dù sao đứa bé kia thật sự là vô tội, chỉ vì phụ thân hắn ích kỷ vô tình, hắn liền bị đẩy lên con đường c.h.ế.t vô pháp quay đầu. Thiên chi kiêu tử ngã xuống vũng bùn, hắn vẫn cố gắng giãy giụa đến bây giờ, có khổ cũng không từ bỏ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Khuynh nghĩ như vậy, bỗng nhiên có chút bội phục đứa bé kia.

Lúc đó hắn chưa đầy mười tuổi, dù trên người có giá trị lợi dụng thì việc tìm đường sống trong kẽ giữa bầy sói cũng không phải chuyện dễ dàng. Hắn có thể làm được vậy tuyệt đối không phải tài trí bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Yên Ly... Liệu có phải là tên hắn bây giờ?" Tạ Khuynh nghĩ đến một khả năng. TruyenLau.com

Lão Trương nói: "Rất có thể." Rồi quay sang phân phó tiểu chưởng quỹ:

"Ngươi cho người đến ngõa xá hỏi thăm một chút xem có ai biết cái tên Yên Ly này hay không."

Tiểu chưởng quỹ đáp: "Được, ta đi thăm dò ngay."

Nói là thăm dò, nhưng đây là đô thành Bắc Liêu, nhân thủ của họ có hạn, cũng không dám trắng trợn thăm dò, cho nên sẽ tốn thời gian một chút.

Cho nên trước đó, lúc chưa có bất kỳ manh mối nào, mọi người cũng không có việc gì khác để làm, liền đi vào viện nghỉ ngơi.

Tạ Khuynh tắm rửa một cái, thay bộ quần áo khác, đi ra liền không thấy Cao Tấn đâu cả. Tìm một vòng mới phát hiện hắn đang ở trong phòng bếp, ngồi sau bếp lò, ngẩn người nhìn ánh lửa.

Mê Truyện Dịch

Không biết đang suy nghĩ gì mà Tạ Khuynh đi tới gần Cao Tấn cũng không phát giác. Tạ Khuynh phải quơ tay trước mặt hắn mấy lần hắn mới lấy lại tinh thần.

"Nghĩ gì thế?" Tạ Khuynh ngồi xuống bên cạnh hắn, hỏi.

Cao Tấn thêm vài cây củi vào lò, lắc đầu nói:

"Không có gì, nấu nước sưởi ấm thôi."

Bắc Liêu đã vào đông, nhiệt độ ban đêm chênh lệch rất lớn với ban ngày, không mặc áo bông dày thì sẽ không chịu nổi.

Tạ Khuynh nhìn thoáng qua ngọn lửa đang cháy bập bùng, thấy bên góc tường chất đống mấy củ khoai lang còn dính bùn. Nàng liền đi qua chọn hai củ không lớn không nhỏ, cũng chả thèm rửa, trực tiếp ném vào lửa.

Cao Tấn nhìn ra Tạ Khuynh đến bồi hắn, nhịn không được muốn ôm nàng. Bị Tạ Khuynh đẩy ra, Cao Tấn bất mãn:

"Ngươi cũng theo tới đây bồi ta rồi, ôm một cái có làm sao?"

Tạ Khuynh giơ cây kẹp gắp than lên thị uy với hắn, để hắn đàng hoàng quy củ một chút. Cao Tấn thấy nàng như thế, nhỏ giọng thầm thì:

"Hẹp hòi."

Lười so đo với hắn, Tạ Khuynh hỏi:

"Lúc còn bé Cao Nguyệt thân với ngươi sao?"

Nhắc đến Cao Nguyệt, Cao Tấn nhịn không được thở dài một tiếng, trả lời:

"Không tính... Là rất thân. Ngày tết mới gặp một hai lần, chẳng qua là tiểu tử kia rất dính người. Miệng ngọt hơn những hài tử khác nhiều, thấy ta liền gọi 'tiểu thúc', 'tiểu thúc'. Dù sao vẫn tốt đẹp hơn người phụ thân giả nhân giả nghĩa kia của hắn gấp mấy lần."

Hiếm khi Cao Tấn kể với Tạ Khuynh những chuyện lúc nhỏ. Bởi vì Vũ Định hầu phủ bị phán mưu phản, Cao Tấn cũng theo đó ngã từ đám mây xuống vũng bùn. Có lẽ vì vậy nên hắn càng thương Cao Nguyệt, cả hai đều là những thiên chi kiêu tử, gặp tai ương nghiêng trời lệch đất bị nghiền ép thành bùn.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu