Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 389: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Đây, đây có là cái gì. Ngươi không nhìn thấy bộ dạng của đại tiểu thư sao? Có khác gì nam tử đâu, Bệ hạ có xem nàng như hảo huynh đệ hay không cũng khó nói."

Tín quốc công phu nhân bị bà chọc cười, Thái thị cũng cười theo, tim lại như bị một tảng đá lớn đè ép không thở nổi, bề ngoài vẫn phải cố giả vờ điềm nhiên như không có việc gì chiêu đãi khách khứa, còn phải trộm phân tâm đi xem cầm sư đang đánh đàn trên đài, cổ họng bà nghẹn ứ, nhưng không có cách nào.

Cầm sư giờ đã được Bệ hạ che chở, Thái thị muốn động thủ đã là không thể nào, bà cảm thấy chuyện nói dối này giống như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn, càng lăn càng nặng, càng lăn càng khó dừng lại...

*

Tạ Khuynh ngồi trên cửa sổ phía Tây của Thiên viện, vừa uống rượu vừa ngắm bầu trời đêm, vào đông rồi ánh trăng cũng không thấy.

Thật không biết xúc động trở về làm gì, phải nhìn những khuôn mặt giả dối này, chịu tức oan uổng.

Tiền viện giăng đèn kết hoa, cười đùa huyên náo, tiếng đàn lượn lờ truyền tới, không cần tận mắt nhìn Tạ Khuynh cũng biết ở đó náo nhiệt bao nhiêu, so với tiểu viện của nàng phảng phất như hai thế giới.

Nàng đương nhiên biết Thái thị quỳ xuống năn nỉ nàng đừng vạch trần Tạ Nhiễm là kế sách tạm thời, nhưng Tạ Khuynh vẫn mềm lòng bỏ qua, chỉ vì nàng thấy được ý niệm muốn bảo vệ hài tử của mình mãnh liệt từ trên người Tạ thị.

Loại ý niệm này là thứ từ nhỏ vô số lần thức giấc giữa đêm khuya Tạ Khuynh âm thầm chờ đợi.

Mê Truyện Dịch

Lão Tạ đối với nàng rất tốt, nhưng lại không ôn nhu, lúc Tạ Khuynh còn rất nhỏ yếu, nàng đã vô cùng hy vọng một mẫu thân có thể cho nàng cái ôm ấp áp, ngăn cản những lúc lão Tạ rèn luyện nàng, an ủi nàng những khi nàng bị thương, sinh bệnh, đau lòng, một người để nàng làm nũng không cần kiêng nể.

Nhưng mà không có.

Từ nhỏ ở bên cạnh chiếu cố Tạ Khuynh chỉ có những lão bà tử, mà còn bị đổi tới đổi lui.
TruyenLau.com
Tạ Khuynh không hề biết tình thương của mẹ có tư vị gì, cho nên khi trưởng thành, thứ nàng không thể chịu đựng nhất chính là mẫu thân yêu thương nữ nhi mình.

Nàng biết Thái thị không có lòng tốt, nhưng lại không nỡ đả kích phần tình cảm thiêng liêng xưa nay nàng cầu mà không được.

[ thật mẹ nó đồ phá hoại! ]

[ ta cũng là cái đồ ăn no rửng mỡ, trở về làm gì! ] TruyenLau.com

[ ngày mai đi liền! ]

[ cái chỗ quỷ quái này ghê tởm quá! ]

[ nhưng mà chỗ Cao Tấn... Có nên đi xem một cái không? ]

[ phi phi phi! Xem cái cọng lông! ]
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[ đều là do hắn, lão tử mới xúc động trở về chịu cục tức này! ]

[ khốn kiếp! Vương bát đản! Chó má! ]

Bỗng nhiên cửa phòng bị người bên ngoài mạnh mẽ đẩy ra, gió lạnh hỗn loạn len lỏi vào, một bóng người xuất hiện bên cạnh cửa, dùng giọng điệu cực kỳ bất mãn chất vấn Tạ Khuynh:

"Êy, cũng đâu phải ta khi dễ ngươi, sao ngươi cứ chăm chăm vào ta mà mắng?"

Tạ Khuynh từ trên cửa sổ nhảy xuống, nhìn tên hỗn đản không mời mà đến này, không nói câu nào ném vò rượu trong tay về phía hắn, may mắn Cao Tấn đã sớm có chuẩn bị, nhanh tay lẹ mắt tiếp được, còn một tay kia bao trùm lên nắm đ.ấ.m của Tạ Khuynh đang vung vào mặt hắn, ôm vào lòng.

Rốt cuộc đã ôm được người làm hắn tâm tâm niệm niệm lâu thật là lâu, phí sức chín trâu hai hổ mới lừa về được.

Tạ Khuynh giãy giụa vài cái liền từ bỏ, không phải nàng không thoát ra được, mà là do Cao Tấn ôm quá thoải mái.

Không biết vì sao, cái ôm của Cao Tấn cũng không mềm mại như của mẫu thân trong tưởng tượng của Tạ Khuynh, thậm chí còn có chút cứng, nhưng giờ phút này Tạ Khuynh vẫn thực tham luyến.

Đại khái đây là người duy nhất xuất hiện và ôm nàng lúc nàng mất mát. Cho nên dù người này đáng giận, Tạ Khuynh cũng nguyện ý cho hắn ôm chốc lát.

Cảm giác được người trong n.g.ự.c phá lệ dịu ngoan, Cao Tấn ngược lại có chút không thích ứng, đưa tay ***** mấy cái lên gò má nàng, dùng ngón trỏ nâng cằm nàng lên mặt đối mặt với mình, thấp giọng hỏi:

"Ủy khuất thật à?"

Tạ Khuynh dùng Thiết Sa chưởng đánh lên mu bàn tay Cao Tấn, đẩy hắn ra, lẩm bẩm quay người:

"Ai ủy khuất."

Cao Tấn xoa mu bàn tay, cùng nàng đi vào phòng, nắm bờ vai nàng xoay lại, bưng mặt nàng trán chống trán nhau, để Tạ Khuynh có muốn trốn tránh ánh mắt cũng không được.

Nàng trầm mặc dị thường làm Cao Tấn đau lòng muốn chết, nói:

"Trẫm đi diệt bà ta!"

Cao Tấn hối hận vừa rồi đã chừa lại mặt mũi cho Thái thị, vì không muốn Tạ gia quá khó coi, hắn chỉ vừa động tới Thái thị liền ngừng tay, nhưng đó là trước khi nhìn thấy dáng vẻ Tạ Khuynh không vui, nếu hắn nhìn thấy sớm một chút, vừa rồi sẽ không đối đãi uyển chuyển như thế.

Tạ Khuynh giữ c.h.ặ.t t.a.y Cao Tấn:

"Diệt cái gì mà diệt! Ngươi muốn mạng lão Tạ hả?"



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu