Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 383: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tiểu nha hoàn nào dám chống lại vị tiểu thư ngay cả hộ viện cũng đánh này, cúi đầu đuổi theo.

Sự tình phát triển hoàn toàn nằm ngoại dự liệu của tất cả mọi người.

Bọn họ còn tưởng rằng thật sự có ai gan to bằng trời tới phủ Trấn quốc Tướng quân quậy phá, không ngờ lại nhìn thấy vị đại tiểu thư hai mươi năm xa nhà lần đầu tiên về Tạ gia.

Chẳng ai ngờ được, một nha đầu quê mùa lớn lên ở biên quan mà lại có khí tràng cường đại như vậy, đến cả Trấn quốc Tướng quân phu nhân Thái thị mà những huân quý trong kinh phải kính nể ba phần cũng không thể kiềm nổi nàng.

Không nói cái khác, chỉ vẻn vẹn cỗ uy ***** sát phạt quyết đoán này, quả thực là phiên bản khác của Trấn quốc Tướng quân, đến cả Tạ nhị tiểu thư vào cung làm Quý phi hai năm, đứng trước mặt nàng cũng sợ đến không ngóc đầu lên được, càng không cần nói đến những người khác.

Lúc này Thái thị không rảnh quan tâm người khác nghĩ thế nào, lòng bà hiện tại cũng vô cùng bất an.

Mê Truyện Dịch

Người bà phái tới biên quan đón Tạ Khuynh đã quay về từ hai mươi mấy ngày trước. Nhưng bọn hắn không đón được Tạ Khuynh, thậm chí Tạ Khuynh đi đâu cũng không biết.

Lúc đó Thái thị còn nghĩ, có phải Tạ Khuynh không muốn trở về nên tìm chỗ nào trốn đi không?

Nếu thực sự như vậy thì quá tốt.

Nhưng hiển nhiên bà đã ngây thơ rồi, sao Tạ Khuynh lại không muốn về kinh chứ? Biên quan khổ như vậy, Nhiễm tỷ nhi ở một tháng đã không chịu nổi, làm sao Tạ Khuynh cam tâm lưu lại một chỗ như thế.

Bây giờ không những nàng đã trở lại, còn cố tình trở lại ngay thọ yến của lão phu nhân, như vậy toàn bộ khách khứa đều biết tin đại tiểu thư trở về, Thái thị muốn lặng lẽ giấu diếm là không thể nào.

Nguyên bản kế hoạch của bà là, phái người đi biên quan đón Tạ Khuynh. Thứ nhất là để trấn an Tạ Viễn Thần, để ông ta thấy bà không phải chỉ mưu đồ cho mỗi Nhiễm tỷ nhi mà hoàn toàn bỏ mặc Tạ Khuynh. Thứ hai là bà đã phân phó những người kia, từ biên quan đi vòng qua các danh lam thắng cảnh, để Tạ Khuynh ở bên ngoài dây dưa nửa năm mới trở lại.

Khi đó, tính toán của Thái thị đã thành công, Tạ Khuynh có về cũng không ảnh hưởng được gì, dù không kéo dài được đến mức đó thì cũng tạm thời giữ bí mật chuyện của Tạ Khuynh, chứ không phải như hôm nay, để nàng đường hoàng xuất hiện trước mặt tất cả mọi người.

Không được, phải đem mặt lợi mặt hại nói rõ với nàng, nếu không kế hoạch của Thái thị sẽ thất bại trong gang tấc.

Thái thị chào hỏi khách khứa, mời mọi người vào bàn tiếp phục ăn tiệc, còn bà thì lấy cớ thay quần áo đi tới Thiên viện trước đó của Tạ Khuynh.

Trong viện, Tạ Khuynh ngồi trên bàn đá ăn trái cây, hai nha hoàn bị nàng mạnh mẽ mang đi đang thu thập tiểu viện.

Thái thị bước vào cửa sân, tươi cười với Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh ăn trái cây thản nhiên nhìn bà, Thái thị vào viện liền nói với hai nha hoàn: Nguồn copy từ TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Các ngươi về trước bưng thức ăn, chờ lát nữa ta phái người khác thu thập."

Hai nha hoàn đáp lời cáo lui, Thái thị ngồi xuống bên cạnh Tạ Khuynh.

"Ta phái người đi đón ngươi, sao ngươi lại tự mình về?" Thái thị hàn huyên.

Tạ Khuynh không có kiên nhẫn nói nhảm với bà, hỏi: TruyenLau

"Đại nương muốn gì thì cứ nói thẳng đi."

Mặt Thái thị cứng đời, rốt cục cũng kiến thức cái gì gọi là 'Hỗn bất lận'.

"Được, vậy ta liền đi thẳng vào vấn đề." Thái thị xoay người, nghiêm mặt:

"Từ hôm nay trở đi, vô luận ngươi ở bên ngoài nghe được cái gì, cũng không được ra mặt làm sáng tỏ." Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Nhiễm nhi đào hôn, để ngươi vào cung thay nó là lỗi của ta, nhưng bây giờ Nhiễm nhi tag bên ngoài trở về, ngươi cũng từ trong cung thoát thân. Vậy ta cho rằng chuyện gả thay này nên dừng lại ở đây, ai cũng không cần nhắc lại."

"Lại nói chuyện ngươi ở trong cung cứu giá, vốn chính là lấy danh nghĩa Nhiễm nhi vào cung, vậy thì những hành động của ngươi trong cung đều tính trên đầu Nhiễm nhi chứ?"

"Nếu ngươi nhất định muốn có phần hư danh này, ngươi cuối cùng tổn thương không chỉ là Nhiễm nhi, mà còn là danh dự của toàn bộ Tạ gia, gả thay là tội danh không nhỏ a, phụ thân ngươi đã bốn mươi tuổi, vì nước chinh chiến, vết thương chồng chất, ngươi nhẫn tâm để ông ấy vì sự tùy hứng của nữ nhi mà bị phạt sao?"

Thái thị nói đến đây, đưa tay nắm lấy tay Tạ Khuynh, nói lời thấm thía:

"Đại nương biết ngươi là hài tử hiếu thuận, nhất định không đành lòng nhìn cha ngươi khó xử, đúng không?"

Trái cây trong miệng Tạ Khuynh bị mấy câu chỉ hưu bảo ngựa của Thái thị làm cho không còn mùi vị gì cả, như nhai sáp nến.

Nàng rút tay lại, phun thịt quả ra một bên, tùy tiện dùng ống tay áo lau miệng, trả lời:

"Ngươi nói nhiều như vậy, còn không phải là sợ ta vạch trần Tạ Nhiễm sao? Sợ người khác biết chuyện nàng ta bỏ trốn theo trai."

"Ngươi không cần mang lão Tạ ra uy ***** ta. Ta cũng đâu bị ngu, ngươi nói hai ba câu lừa gạt liền sợ hãi rụt rè. Ngươi muốn mang lão Tạ và Tạ gia ra dọa ta, vậy ngươi sai rồi, ta quan tâm lão Tạ, nhưng ta chẳng để ý gì Tạ gia này, mà lão Tạ cũng tuyệt đối không để ta ủy khúc cầu toàn trước mặt mẹ con hai ngươi."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu