Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 304: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Tấn nhìn phản ứng của Tạ Đạc, cảm khái từ tận đáy lòng. Tiểu tử này còn chưa bị phụ thân và trưởng tỷ đầu độc, ít ra còn chút lương tri. Đâu giống hai người kia, nói dối há mồm là có, còn không cần soạn sẵn trong đầu.

"Bệ hạ, người kia là một hiệp khách. Đêm đó hắn đi qua quan đạo, thấy binh lính triều ta đang chiến đấu với võ sĩ Bắc Liêu, nhất thời tức giận mới gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ. Lúc rời đi vị nghĩa sĩ kia cũng không để lại tên họ."

Tạ Viễn Thần thấy nhi tử bị hỏi đến choáng váng, chỉ có thể chủ động trả lời thay.

Cao Tấn lẳng lặng nghe ông phân trần, thầm nghĩ: Ta đã nói rồi mà. Tạ Khuynh cùng lão hồ ly này chính là cùng một dòng máu.

Tạ Viễn Thần đưa ra một lời giải thích không cách nào khảo chứng thật giả, Cao Tấn cũng không xoắn xuýt đề tài này nữa, gật gật đầu, kêu hai người uống trà.

Công Chính điện lại lâm vào trầm mặc.

Cao Tấn đặt chén trà xuống, 'vô tình' hỏi một câu:

"Đúng rồi, lúc này chắc Tạ Khuynh đã đến biên quan rồi nhỉ?"

"Phụt ---"

Trà trong miệng Tạ Đạc không thể nuốt xuống, sợ tới mức phun thẳng ra ngoài, làm Tạ Viễn Thần bên cạnh ghét bỏ một trận.

Tạ Viễn Thần ra vẻ trấn định, cười hỏi Cao Tấn:

"Bệ hạ hỏi ai?"

Cao Tấn đan tay vào nhau, thần sắc tự nhiên: "Tạ Khuynh a!"

Tạ Đạc mạnh mẽ *****, miễn cho bản thân quá mức khẩn trương mà kêu lên.

Ngược lại Tạ Viễn Thần càng thêm kiên định, dùng diễn kỹ kinh người của mình nhìn Cao Tấn với vẻ nghi hoặc khó hiểu:

"Cái này, thần không nghe lầm chứ? Sao Bệ hạ lại đột nhiên nhắc tới Tạ Khuynh? Nó..."

Không đợi Tạ Viễn Thần soạn xong, Cao Tấn đã cắt ngang:
Website TruyenLau.com
"Theo lời của Tạ Tướng quân, trẫm không nên đề cập tới Tạ Khuynh? Vậy phải đề cập tới ai đây? Tạ Nhiễm sao?"

Tạ Viễn Thần ho khan một tiếng, phán đoán xem lời Cao Tấn mấy phần thật mấy phần giả.

Ngài ấy nhìn ra manh mối nhưng vẫn giả bộ hay là đang khách sáo?

"Bệ hạ nhắc tới Quý phi nương nương là chuyện đương nhiên." Tạ Viễn Thần không chút biến sắc.

Cao Tấn chống cằm tựa lên tay vịn ghế bành, ung dung không vội nói một câu:
TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nhưng Tạ Nhiễm... Không phải đã c.h.ế.t sao."

Tạ Đạc cắn chặt hàm răng, cơ thể ưỡn thẳng băng, cố gắng kiềm chế bản thân để không sợ hãi đến phát run.
TruyenLau.com
Vì cái gì, vì cái gì Bệ hạ rõ ràng chưa nói đến, mà hắn lại kịch liệt chột dạ như vậy?

Nói Tạ Nhiễm thì cứ nói, nhắc tới Tạ Khuynh làm cái gì?

Bệ hạ nhắc tới Tạ Khuynh là có ý gì? Ngài ấy muốn biểu đạt cái gì? Có phải ngài ấy biết cái gì?

Tự mình suy đoán một lát, trán Tạ Đạc đã thấm ra một tầng mồ hôi mỏng, sau lưng phát lạnh.

Mà Tạ Viễn Thần dù kinh ngạc nhưng tố chất tâm lý rõ ràng vẫn tốt hơn Tạ Đạc nhiều. Ít nhất dù lòng ông có hoảng loạn thì ngoài mặc vẫn giữ vững được bình tĩnh.

Cao Tấn nhìn đôi phụ tử này. Tâm tư của Tạ Đạc căn bản đều viết hết lên mặt, chẳng cần giải đọc. Mà tâm tư Tạ Viễn Thần... Cao Tấn cảm thấy chỉ cần thay bằng Tạ Khuynh lúc nàng suy nghĩ loạn xạ, cũng cơ bản có thể hiểu được Tạ Viễn Thần.

Trong đầu tưởng tượng dáng vẻ Tạ Khuynh trong lòng hoảng loạn thành cẩu, Cao Tấn nhịn không được bật cười.

Hắn cười một tiếng, Tạ Đạc cùng Tạ Viễn Thần lại càng không đoán được tâm tư hắn.

Hai cha con đồng thời nghĩ thầm: Con mẹ nó, cười cái gì?

"Bệ hạ."

Kinh ngạc qua đi, Tạ Viễn Thần rất nhanh khôi phục lại, chủ động đứng lên chắp tay hồi bẩm:

"Lúc Quý phi nương nương qua đời, thần vượt khuôn mang người khỏi cung an táng. Đó là thần nhất thời xúc động. Giờ nghĩ lại quả thật không đúng. Nếu Bệ hạ nguyện ý, có thể tùy thời đến tổ lăng Tạ gia tế bái. Nếu ngài muốn y theo tổ chế mà chuyển đến Hoàng lăng, thần... Cũng nguyện phối hợp."

Lời này của Tạ Viễn Thần nói có tình có lý, Tạ Đạc nghe mà bội phục không thôi.

Gừng càng già càng cay, vẫn là phụ thân gan lớn.

Ngài dùng một t.h.i t.h.ể giả xem như Tạ Nhiễm mà phát tang rồi vùi vào tổ lăng nhà mình thì cũng thôi, đằng này còn dám để Bệ hạ dời vào Hoàng lăng...

Nếu làm thật, vậy nữ thi kia coi như tích đại đức. Khi còn sống không tiếng tăm gì, c.h.ế.t một cái trực tiếp vào Hoàng lăng. Chỉ là không biết tổ tông Cao gia có nhận nàng không, liệu có nửa đêm về báo mộng mắng Bệ hạ hồ đồ?

Tạ Đạc nuốt nước bọt, hổ thẹn cúi đầu.

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn lại không thấy bất ngờ, lão hồ ly này 'Bất đáo Hoàng Hà tâm bất tử*', 'Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ'. Không đến đến phút cuối cùng vô phương cứu chữa, ông tuyệt đối cắn răng chống đỡ.

"Lạc Anh Nương, nhân sĩ kinh thành, mười chín tuổi c.h.ế.t bệnh, sinh thời trụ ở Lạc gia thôn phụ cận miếu nương nương. Có cha là Lạc Hữu Tài ham mê cờ bạc. Hơn một tháng trước sau khi nữ nhi mất, Lạc Hữu Tài lấy hai mươi lượng bạc bán t.h.i t.h.ể cho nhà giàu sang..."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu