Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 240: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Mắt Tạ Khuynh trợn tròn, không thể ngờ được Thái thị sẽ nhờ đến nàng.

Nhìn bộ dáng tiều tụy này, phỏng chừng là vì mấy hôm nay lão Tạ nói với bà về việc Tạ Nhiễm rời kinh. Tạ Khuynh từ nhỏ lớn lên bên người lão Tạ, chưa nhận được sự quan tâm lo lắng của mẹ bao giờ, cảm thấy hơi ghen tị Tạ Nhiễm.

Nàng gật gật đầu, nói với Thái thị:

"Ngài yên tâm đi. Ta không dám hứa sẽ chiếu cố nàng ấy như trong kinh thành, nhưng có thứ gì tốt sẽ cho nàng trước, vậy là được đúng không?"

Thái thị nghe được câu này, nhìn khuôn mặt này giống nữ nhi mình bảy tám phần, nước mắt lăn dài.

Tạ Khuynh lại an ủi mấy câu, Thái thị cũng nhiệt tình hơn, nói thẳng với Tạ Khuynh 'cần gì cứ nói với bà, bà nhất định làm được' vân vân.

Đưa tiễn Thái thị, Tạ Khuynh thu thập tình tình một phen sau đó đổi một bộ y phục khác ra ngoài mua rượu. Nàng cấp tốc hành động, chỉ chốc lát sau đã mang hai vò Hoa lê nhưỡng trở về, đẩy tung cửa, ngồi lên bệ cửa sổ uống rượu, vừa uống vừa ngắm trăng.

Sắp tới trung thu rồi.

Đợi đến khi Tạ Nhiễm về, lão Tạ rất nhanh sẽ an bài đưa hai nàng đi biên quan, không biết có kịp ăn trung thu ở kinh thành không. Thật ra cẩu tử cũng rất cô đơn, nếu có thể, Tạ Khuynh cũng muốn cùng hắn trải qua một đêm trung thu, xem như không uổng thời gian gắn bó hai năm qua.

Thời điểm nàng về biên quan, có lẽ Cao Tấn sẽ cho là nàng c.h.ế.t rồi.

Liệu hắn có khổ sở không?

Hẳn là có, chắc là sẽ khổ sở a, dù chỉ là trong thoáng chốc. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Chẳng qua sau khi khổ sở xong, hắn vẫn là Hoàng đế, về sau sẽ có rất nhiều mỹ nhân vào cung bầu bạn với hắn. Hắn sẽ có được giang sơn rộng lớn vô biên, lại có thêm ngàn vạn người đẹp vây quanh, cuộc sống như vậy quá suиɠ sướиɠ rồi!

Nghĩ đi nghĩ lại, tim Tạ Khuynh bỗng nhiên hẫng đi một nhịp, lên không được xuống không xong, sượng mặt, có chút chua chát, có chút hoảng loạn...

Tạ Khuynh ngửa đầu rót rượu vào miệng, mới miễn cưỡng hòa tan những cảm xúc hỗn loạn kia, cử hồ đối nguyệt*, trong không trung biến vầng trăng có chút không trọn vẹn kia thành cái ly, tiếp tục uống rượu.

Hai vò Hoa lê nhưỡng rất nhanh đã thấy đáy, chỉ hai vò rượu thì chưa đủ để Tạ Khuynh say, nhưng đêm dài lạnh lẽo cô liêu làm Tạ Khuynh mất mát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Website TruyenLau.com

Dứt khoát đi rửa mặt rồi bò lên giường, trong đầu Tạ Khuynh nghĩ đến Cao Tấn. Không biết lúc này cẩu tử ở trong cung đang làm gì, có ăn cơm đúng giờ không, có thức đêm hay không,...

Phát hiện bản thân thế mà nhớ hắn không ngủ được, Tạ Khuynh mạnh mẽ lắc đầu mấy cái, ép buộc mình nghĩ thứ khác, tỉ như... Ngày mai phải mua mấy vò rượu, mua sách truyện, mua đồ ăn vặt,...

Nghĩ đi nghĩ lại, liền buồn ngủ.

Mê Truyện Dịch TruyenLau.com

Thời điểm Tạ Khuynh ngủ chưa đóng cửa sổ, ánh trăng bàng bạc chiếu vào phòng, kéo dài cái bóng của bàn ghế trong phòng, ánh trăng lạnh lẽo tịch mịch.

Bỗng nhiên có một thân ảnh nhảy vào từ cửa sổ, sau khi nhẹ nhàng tiếp đất, người đó đứng tại chỗ để một lát để ánh mắt thích ứng với căn phòng u ám, trong thấy thân ảnh thiếp đi trong màn, người đó bất đắc dĩ lắc đầu.

Đi ngang bàn tròn, trông thấy trên đó có một đĩa trái cây và một hộp cơm. Đĩa trái cây ăn chưa được một nửa, còn hộp cơm vẫn đóng chặt, như chưa từng được động tới. Người đó mở nắp một tầng ra, đồ ăn nguyên vẹn bên trong chứng thực phỏng đoán của hắn.

Hai vò rượu bên cạnh hộp cơm thì ngược lại, rỗng tuếch...

Thầm than một tiếng, người kia đi tới bên giường, nhìn dung nhan ngủ say của nàng, ỷ vào trời nóng còn không thèm đắp chăn lên bụng, không chút phòng bị, cứ như vậy dang hai tay hai chân hình chữ X mà ngủ.

Lúc Tạ Khuynh ngủ cảm thấy hơi lạnh.

Bình thường trong đêm có cảm giác này, nàng sẽ vô thức dụi dụi vào người bên cạnh. Nhưng hôm nay không có. Vì trong tiềm thức nàng rõ ràng, đêm nay nàng ngủ một mình, có dựa vào bên cạnh thì cũng không tìm được hơi ấm quen thuộc.

Chẳng qua không sao cả, Tạ Khuynh nghĩ, nàng da dày thịt béo, chút lạnh lẽo đó có làm sao, từ bé đến giờ chịu lạnh cũng mấy chục năm rồi, sao chỉ cùng giường chung gối với người ta một hai năm lại trở nên yếu ớt được?

Nếu nàng cứ yếu ớt như vậy, sau này về biên quan làm sao bây giờ? Nửa đời còn lại làm sao bây giờ?

Tạ Khuynh trong giấc mộng mơ màng nghĩ như thế, cảm thấy thật có lý, xoay người định ngủ tiếp.

Ai ngờ vừa nghiêng người đã cảm thấy không đúng, tay và chân nàng vừa chạm vào... Hình như không phải ván giường?

Tay Tạ Khuynh đặt lên 'vật thể' kia du tẩu, đến khi sờ được một mảnh da thịt ấm nóng mới đột nhiên bừng tỉnh, giơ chân chuẩn xác cho một cước, đem gia hỏa không biết sống c.h.ế.t dám bò lên giường nàng đá bay xuống giường.

'Rầm' một tiếng, người kia từ trên giường lăn xuống, Tạ Khuynh nhân cơ hội đó xuống giường châm đèn. Ánh đèn ảm đạm soi ra một vóc người nam nhân cao lớn đang bò dậy, khuỷu tay chống lên giường, bàn tay đỡ cái trán, không biết là do bị thương hay do mất mặt.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu