Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 460: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Ngậm miệng!"

Cảnh cáo Tạ Khuynh xong, hắn phân phó Vạn công công:

"Nhanh, Sóc vương sắp c.h.ế.t rồi còn đứng ngây ra đó làm gì."

Vạn công công cuống quít đáp:

"A a a, đúng đúng đúng. Nô tài đi ngay."

Giao cho Vạn công công rồi Cao Tấn không quản nữa, dưới ráng chiều rực đỏ khiêng Tạ Khuynh về Khôn Nguyên cung, còn yêu cầu muốn xuống đất tự đi của nàng thì hắn bỏ ngoài tai.

Cao Tấn gánh Tạ Khuynh đi thẳng về Khôn Nguyên cung, ném lên giường trong tẩm điện.

Tạ Khuynh bị ném đến choáng váng, dứt khoát nằm bẹp ở đó không nhúc nhích.

"Đừng giả chết, đứng dậy."

Cao Tấn vỗ một cái vào cặp đào mọng đang vểnh lên của Tạ Khuynh.

Nhưng Tạ Khuynh không muốn động, nếu hắn đã nói vậy thì nàng giả c.h.ế.t luôn, dù sao cũng đang mệt mỏi sẵn.

"Không dậy đúng không?"

Bỗng nhiên Cao Tấn ngồi lên mép giường bắt đầu cởi giày.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hệ thần kinh nhạy cảm của Tạ Khuynh báo hiệu nguy hiển, nàng xoay người bật dậy:

"Dậy dậy dậy, vị huynh đài này có gì từ từ nói, đừng cởi giày."

Cao Tấn ngưng lại, hỏi:

"Nàng hạ thủ quá nặng rồi. Hắn chỉ một là hài tử." Đọc truyện tại TruyenLau.com

Hai tay Tạ Khuynh chống ra sau lưng, mười phần tự nhiên gác chân lên đùi Cao Tấn. Cao Tấn cũng mười phần tự nhiên xoa bóp cho nàng.

"Đã mười sáu rồi, hài tử gì nữa?" Tạ Khuynh nói:

"Hoặc là ngươi đừng cho hắn học võ, hoặc là dạy tới nơi tới chốn, tính chơi nhà chòi hả?" Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cao Tấn vừa bóp chân cho Tạ Khuynh vừa nói:

"Chậc, ta dạy như vậy còn không tới nơi tới chốn sao? Gần như là 'cầm tay chỉ việc' luôn. Hắn cũng học hết chiêu thức rồi mà."

"Học hết thì đã sao? Tới lúc đánh thật chả ra cái đách chó gì."

Tạ Khuynh quăng một câu lưu manh vô lại, bị Cao Tấn bóp mạnh vào đùi cảnh cáo:

"Hai ngày trước chúng ta đã ước định thế nào? Nếu nàng nói thêm một câu ***** thì... Phải phạt cái gì?"

Còi báo động trong lòng Tạ Khuynh réo inh ỏi, lập tức lật lọng:

"***** gì? Ta, ta chỉ nói chó mèo động vật bình thường thôi mà."

Giảo biện xong Tạ Khuynh nhanh chóng đổi chủ đề:

"Ngươi yên tâm đi. Ta không có tổn thương tới phế phủ hắn, chỉ bị thương ngoài da thôi. Người trẻ tuổi bị chút thương tích có làm sao? Khi còn bé hai chúng ta học võ có ai nuông chiều đâu?"

Cao Tấn nghẹn lời, nửa ngày mới đáp:

"Từ nhỏ hắn đã bị đưa tới Bắc Liêu, chịu nhiều đau khổ, vất vả lắm mới có thể quay về..."

"Ngươi đau lòng như vậy còn bắt hắn học võ làm gì?" Tạ Khuynh hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cao Tấn giải thích:

"Hai việc này không giống nhau! Thương hắn và bồi dưỡng hắn thành tài đâu có mâu thuẫn gì."

Tạ Khuynh cười hỏi:

"Trong họ hàng Cao gia cũng có nhiều hài tử xuất sắc lắm, sao ngươi không chọn lấy mà bồi dưỡng?"

Cao Tấn sửng sốt một lát, lắc đầu:

"Họ hàng hả? Hừ!"

Dù Tạ Khuynh không nghe được tiếng lòng Cao Tấn, nhưng nhìn biểu cảm khuôn mặt cũng có thể đoán được chút ít.

Cao Tấn không thể nào tín nhiệm họ hàng hoàng thất Cao thị nổi. Trước kia lúc Tiền Thái tử vu cáo Võ Định hầu, mẫu phi Cao Tấn cầu xin không sót một người nào trong họ hàng Cao gia, xin họ bước ra nói một câu công bằng, nhưng có mấy ai chìa tay ra giúp đỡ?

Tất cả đều hận không thể phủi sạch quan hệ với Võ Định hầu và Cao Quý phi, thậm chí đến Cao Tấn - vị Hoàng tử từng rất được sủng ái - bị tiên đế sung quân đến Tịnh Châu hoang vu, cũng không ai mở miệng cầu tình.

Tuy rằng bo bo giữ mình và giẫm thấp nâng cao là thiên tính con người, nhưng Cao Tấn là đương sự thì khó lòng quên được. Sau khi Cao Tấn đăng cơ, những họ hàng kia lại quay về nịnh bợ như chưa hề có cuộc chia ly. Nhưng những hành động nịnh bợ đó có đáng gì đâu?

So với con cháu của những vị họ hàng hai mặt đó, Cao Nguyệt đã trải qua sóng to gió lớn được Cao Tấn coi trọng hơn một chút.

"Phương diện võ công của Cao Nguyệt ngươi đừng quản nữa, cứ giao cho ta là được."

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh cảm thấy phương pháp dạy võ công thúc cháu thay nhau khách khí này của Cao Tấn, ba năm nữa không biết Cao Nguyệt tiến bộ chưa.

Cao Tấn bật cười:

"Giao cho nàng, hắn còn mạng không?"

Tạ Khuynh tung cước, Cao Tấn chụp lấy mắt cá chân nàng. Tạ Khuynh liếc hắn một cái:

"Nếu hắn c.h.ế.t ta trả mạng cho ngươi."

Bỗng nhiên mặt Cao Tấn biến sắc, ngữ khí nặng nề:

"Nói bậy gì đó?"

Tạ Khuynh kỳ quái nhìn hắn, ngẫm lại xem mình nói gì bậy...

"Hắn c.h.ế.t thì chết, ta không cần nàng trả mạng!" Cao Tấn trừng mắt:

"Lần sau không được nói bậy!"

Đầu Tạ Khuynh đầy dấu chấm hỏi:

[ đại ca, lời này mà để Cao Nguyệt nghe thấy chắc hắn thương tâm c.h.ế.t luôn đó. ]

[ cái gì mà 'hắn c.h.ế.t thì chết'? ]

[ ngươi có còn chút tình cảm thúc cháu nào không? ]

Cao Tấn nghe vậy, nhịn không được bật cười, lúc hắn nói không suy xét nhiều như vậy.

"Nàng đừng nói với hắn."

Tạ Khuynh đắc ý:

"Cái này... Không chắc đâu nha."

Cao Tấn biết nàng cố ý, xoay người nhào tới. Tạ Khuynh sợ nhột, nhất là eo, nhưng cố tình Cao Tấn cứ thích cái eo của nàng, cào nhẹ một cái nàng liền xin tha.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu