Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 451: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Thanh âm nhẹ nhàng mềm mại của Tạ Khuynh vang lên trong đại điện, chư vị họ hàng có khổ mà không nói được. Chuyện xảy ra trong Khôn Nguyên cung đêm qua phần lớn họ hàng hoàng thất đều đã tỏ tường. Mấy nữ quyến vốn tưởng chuốc say Hoàng hậu, không ngờ cuối cùng lại thành mình say.

Có ý muốn trách Hoàng hậu nhưng rượu là tự bọn họ uống, chẳng ai ép buộc, chỉ có thể nói gậy ông đập lưng ông, đáng đời.

Đương nhiên, trải qua chuyện này sẽ không còn ai cảm thấy vị Hoàng hậu có bề ngoài mềm yếu kia dễ ức ***** nữa.

Không có họ hàng làm khó dễ, buổi cung yến nhận thân diễn ra vô cùng thuận lợi.

Qua cung yến hôm nay, Tạ Khuynh cơ hồ đã tưởng tượng được hình ảnh tương lai cô bảy dì tám trong hoàng thất ào ào cáo ốm xin nghỉ các ngày lễ tết, tâm tình nàng lập tức sảng khoái.

Hôm lại mặt sau ba ngày thành thân, ngay buổi chiều Tạ Viễn Thần liền muốn xuất phát đi biên quan. Tạ gia lại không có chủ mẫu xử lý yến hội, Cao Tấn liền dứt khoát mời người Tạ gia vào cung ăn một bữa gia yến.

Ăn gia yến xong, Tạ Viễn Thần trực tiếp xuất phát từ trong cung, hy vọng kịp tới biên quan trước năm mới.

Mà người Tạ gia thì ở lại trong cung dạo chơi, Tạ Khuynh mời lão phu nhân Tào thị và Tạ Nhiễm ở lại mấy ngày, hai người vui vẻ đáp ứng.

Tào thị thích ăn, mỗi món ăn ngự trù trong cung làm ra bà đều cảm thấy mới lạ. Về phần Tạ Nhiễm, Tạ Khuynh muốn thừa dịp này dẫn nàng tới trại nuôi ngựa trong cung học cưỡi ngựa.

"... Ngồi thẳng lưng, chân dùng sức."

Tạ Khuynh và Tạ Nhiễm đều mặc kỵ trang, Tạ Nhiễm ngồi trên lưng ngựa, Tạ Khuynh vịn cương ngựa chỉ đạo.

Thấy sống lưng Tạ Nhiễm ưỡn cứng đờ, Tạ Khuynh dùng tay đẩy đẩy:

"Thả lỏng một chút, còn chân nữa, không phải kẹp c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, mà là dồn lực vào đùi, phải đảm bảo lúc ngựa nhảy vọt lên cơ thể và yên ngựa không cách nhau quá xa."

Tạ Nhiễm điều chỉnh cơ thể theo lời Tạ Khuynh, lại nói:
TruyenLau.com
"Trưởng tỷ, khoan hãy buông tay, ngàn vạn lần đừng buông tay, để ta tìm cảm giác đã."

Tạ Khuynh nhìn thoáng qua Tạ Nhiễm, thầm nghĩ ngươi đã tìm cảm giác ba mươi phút rồi, chỉ ngồi trên yên ngựa không nhúc nhích có thể tìm được cảm giác cái rắm.

Ngoài miệng lại nói:
TruyenLau.com
"Biết rồi."

Kiểm tra lại tư thế của Tạ Nhiễm lần nữa, xác định hai chân nàng đã bám chặt lên bàn đạp, Tạ Khuynh hỏi:

"Cảm giác thế nào?"
Website TruyenLau.com
Tạ Nhiễm gật đầu:

"Ừm. Nhưng mà... A---"

Không đợi Tạ Nhiễm nói ra câu sau, Tạ Khuynh đã vung roi vào bụng ngựa, buông dây cương trong tay, nhìn con ngựa trước mắt chạy đi.

Tạ Nhiễm trên lưng ngựa liên tục thét chói tai, Tạ Khuynh cũng xoay người lên lưng tiểu hắc mã, rất nhanh đã đuổi theo chạy song song với Tạ Nhiễm, hô:

"Chuyển động cơ thể theo nhịp bước con ngựa, chân dùng sức."

"Đừng kéo dây cương chặt như vậy."

"Thả lỏng..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh ở bên cạnh vừa chạy vừa dạy dỗ, dần dần, tiếng kêu của Tạ Nhiễm nhỏ lại, chạy cũng càng lúc càng tốt.

Tạ Khuynh cùng Tạ Nhiễm chạy trọn vẹn hai vòng, mới dạy nàng cách kéo ngựa dừng lại.

Quả nhiên theo thao tác của Tạ Nhiễm, con ngựa từ từ chậm lại rồi dừng hẳn.

Cả người Tạ Nhiễm ướt mồ hôi lạnh, kinh hoảng thở phì phò, nhìn sang Tạ Khuynh đang cười đến híp mắt bên cạnh, nhịn không được hờn dỗi đánh đánh:

"Tỷ còn cười! Làm ta sợ muốn chết! Ta lúc nãy... Lúc nãy... Xém chút ngã xuống!"

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh vội né, hỏi:

"Vậy ngươi có ngã không?"

Tạ Nhiễm sốt ruột:

"Thì chưa ngã, nhưng lỡ ngã thật thì sao?"

"Có ta ở đây." Tạ Khuynh vỗ n.g.ự.c cam đoan:

"Bảo đảm ngươi không ngã được!"

Tạ Nhiễm còn định nói gì đó, bỗng nhiên con ngựa dưới thân giậm giậm chân, nàng trấn an sờ sờ bờm nó theo bản năng, con ngựa liền bình tĩnh lại.

Loại cảm giác này rất thần kỳ, giống như con ngựa này biết được cảm xúc của nàng. Cảm giác được quan tâm thấu hiểu quá tuyệt vời, đến mức việc Tạ Khuynh 'đánh lén' cũng không còn đáng giận nữa.

Cơn giận qua đi, lại hồi tưởng trải nghiệm vừa rồi, gió thổi vào mặt, cảnh sắc trước mắt chập trùng. Giây phút đó đầu óc Tạ Nhiễm không suy nghĩ điều gì khác, chỉ dốc lòng cưỡi ngựa cho tốt, nhất định không được ngã xuống, tập trung như thế, tự do như thế.

"Hình như ta... Đã biết phải cưỡi thế nào." Tạ Nhiễm mừng rỡ nói.

Tạ Khuynh thấy bộ dáng 'giác ngộ' của Tạ Nhiễm, không nhịn được cười:

"Biết thì hôm nay cũng dừng ở đây."

Tạ Nhiễm không hiểu:

"Vì sao? Ta, ta vẫn chưa mệt."

"Có mệt hay không, tới tối rồi biết."

Tạ Khuynh xoay người nhảy xuống ngựa, đi tới bên hông ngựa Tạ Nhiễm ngồi, giang hai cánh tay nói:

"Xuống đây, ta đỡ ngươi."

Tạ Nhiễm lại đẩy cánh tay Tạ Khuynh ra, đắc ý nói:

"Không cần, để ta tự xuống."

"Chà, giỏi quá nhỉ?"

Mặc dù nói vậy nhưng Tạ Khuynh cũng thoáng lùi về sau, ánh mắt thì ghim chặt lên người Tạ Nhiễm, chuẩn bị sẵn sàng đón lấy bất cứ lúc nào nếu Tạ Nhiễm bước hụt.

Bất quá Tạ Nhiễm cũng rất có cố gắng, động tác lúc tung người xuống ngựa chuẩn không cần chỉnh, không hề có chút cảm giác muốn té nào.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu