Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 489: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Những người khác đâu? Đều trốn trong phòng sao?" Tạ Khuynh hỏi.

Cao Nguyệt nói:

"Đúng. Bọn hắn rất giảo hoạt, chỉ trốn trong tối. Ta phái người tới thăm dò hai lần, vô cùng bí mật nhưng vẫn bị phát hiện. Bọn hắn từ một chỗ gần đó dùng nỏ b.ắ.n mũi tên lên người Tướng quân phu nhân. Thử hai lần đều không được, ta liền án binh bất động."

Tạ Khuynh thầm mắng một câu, khó trách bọn chúng công khai cột Thái thị trong viện.

"Bọn hắn muốn gì?" Cao Tấn thu hồi Thiên Lý Nhãn, trầm giọng hỏi.

Cao Nguyệt nói:

"Vẫn chưa đàm phán, Cao Du chỉ nói muốn gặp ngài. Trừ ngài, hắn không muốn nói chuyện với bất kỳ ai."

Cái này Chu Phóng đã nói với hai người lúc trên đường tới, Cao Tấn đã biết.

Tạ Khuynh lại hỏi:

"Bọn hắn có bao nhiêu người? Nói là có bốn cao thủ tuyệt đỉnh, vậy tuyệt đỉnh đến mức nào?"

Cao Nguyệt nghĩ nghĩ, trả lời:

"Bọn hắn lợi hại bao nhiêu ta không biết cụ thể, nhưng ta nhận ra hai người trong đó. Hình như ngày xưa là cận vệ của Cao Trà, một người họ Triệu mù mắt phải, một người họ Tôn trên xương lông mày có một vết sẹo rất sâu. Hai người còn lại ta không biết."

"Dưới sự vây quét của hơn ba trăm ám vệ, bốn người bọn họ vẫn cứu Cao Du đi dễ như trở bàn tay, có thể thấy được là phi thường lợi hại."

Cao Nguyệt nói xong, Cao Tấn liền nhắc tới hai cái tên:

"Triệu Hoàn Lương và Tôn Hỉ. Đã nhiều năm như vậy, bọn hắn thế mà thật trung thành."

Tạ Khuynh chưa từng nghe qua hai cái tên này, hỏi:

"Hai người này có lai lịch gì? Rất lợi hại phải không?"

Chu Phóng có ấn tượng với hai cái tên này, thất kinh hỏi:

"Người Bệ hạ nói là Vân Toa thủ và Thiên Quân kiếm. Hai người này từng tòng quân nhưng nhiều lần phạm húy, đã bị giam vào đại lao. Nhưng võ công cao cường, nhà lao không giam được bọn hắn. Sau khi vượt ngục bọn hắn mai danh ẩn tích, chẳng lẽ là đầu nhập vào dưới trướng Tiền Thái tử?" Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cao Tấn gật đầu.

"Hai người kia phẩm hạnh không ra gì nhưng võ công quả thực hiếm có địch thủ. Chớ nói chi là ngoài hai người họ còn có thêm hai cao thủ không biết danh tính. Có bốn người như thế che chở Cao Du, trận chiến hôm nay không dễ đánh rồi." Chu Phóng thở dài.

Quả thực không dễ đánh.
Website TruyenLau.com
Nếu như chỉ là bốn cao thủ và một Cao Du thì ngược lại không đáng sợ. Dẫu võ công cao hơn nữa cũng không địch lại thiên quân vạn mã, nhưng ngặt nỗi bọn hắn lại bắt Thái thị.

Dùng tính mạng Thái thị làm tấm khiên, chỉ cần Thái thị còn trong tay bọn hắn, quan binh bên này cũng sẽ bị trói tay trói chân, không thể vây công.

Lúc này Tạ Đạc đã nhận được tin, từ Tây đại doanh chạy tới. Sau khi leo lên sườn núi, hắn không kịp hành lễ đã vội hỏi Tạ Khuynh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Nương sao rồi?"

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh thở dài, đưa Thiên Lý Nhãn trong tay cho Tạ Đạc để hắn tự nhìn.

Tạ Đạc nhìn thấy tình cảnh của Thái thị làm sao nhịn được nữa, ném Thiên Lý Nhãn lập tức muốn chạy đi cứu người, bị Tạ Khuynh và Cao Nguyệt cùng lúc giữ chặt:

"Ngươi đi đâu đó?"

Tạ Đạc lo lắng nói:

"Ta đi cứu nương ta! Bà ấy bị thương, sắp không chịu nổi nữa rồi."

Nói xong, Tạ Đạc hất tay Tạ Khuynh ra muốn chạy đi, Tạ Khuynh hạ lệnh:

"Ngăn hắn lại!"

Cao Nguyệt trực tiếp ôm chặt lấy Tạ Đạc, Chu Phóng cũng đi tới hỗ trợ. Tạ Đạc gấp đến mức sắp phát điên:

"Các ngươi cản ta làm cái gì? Ta muốn cứu nương! Buông ra!!!"

Tạ Khuynh hét lên:

"Ở đây ai cũng muốn cứu bà ấy, nhưng ngươi không nhìn thấy vết thương trên tay và đùi bà ấy sao? Phàm là có người tới gần từ đường, lập tức sẽ có ám tiễn từ chỗ tối *****. Ngươi muốn đại nương bị ghim thêm một tiễn sao?"

Tạ Đạc hoảng hốt, vừa rồi hắn vừa thấy nửa người mẫu thân toàn là m.á.u bị trói trên cây liền không nghĩ được gì khác nữa, giờ nghe Tạ Khuynh nói hắn mới tỉnh táo lại. Quay lại nhặt Thiên Lý Nhãn lên, Tạ Đạc lần nữa quan sát cẩn thận, quả nhiên nhìn ra nguyên nhân của những vết thương trên người mẫu thân.

Lòng hắn rối loạn, gấp như kiến bò chảo nóng.

"Nếu hắn muốn gặp trẫm thì trẫm sẽ tự tới đó." Cao Tấn nói.

Chu Phóng và Cao Nguyệt không tán thành, Cao Nguyệt nói:

"Không thể. Cao Du bây giờ cùng đường mạt lộ, muốn gặp ngài khẳng định là có ác niệm, ngài tuyệt đối không thể trúng kế."

Chu Phóng cũng nói:

"Đúng vậy. Bệ hạ, ngài không thể đặt mình vào nguy hiểm được."

Tâm ý Cao Tấn đã quyết:

"Không cần nhiều lời, trẫm tự có suy tính. Tạ Tướng quân thay trẫm trấn thủ biên quan, để phu nhân lại kinh thành phó thác vào tay trẫm. Chỉ cần có trẫm ở đây, Tướng quân phu nhân tuyệt đối không xảy ra chuyện."

Tạ Khuynh im lặng nhìn Cao Tấn thật lâu. Tạ Đạc quỳ gối dập đầu hai cái với Cao Tấn, nói:

"Bệ hạ, cho thần đi theo. Nếu phản tặc dùng ám tiễn đả thương người, thần nguyện làm khiên cho Bệ hạ, liều c.h.ế.t cũng phải cản tên."

"Nếu có thể đi cùng, ở đây ai không muốn theo Bệ hạ. Nhưng Cao Du chỉ muốn gặp một mình Bệ hạ, những người khác tới gần một chút cũng không được." Cao Nguyệt nói.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu