Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 365: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Nguyệt trả lời:

"Ách, Tạ... Di nương đã giúp ta giáo huấn bọn hắn."

Cao Tấn nhìn về phía Tạ Khuynh, Tạ Khuynh khoát tay:

"Giáo huấn rồi, bất quá thân phận hắn như vậy, không tránh được chuyện bị người chỉ trích, không thiếu kẻ đui mù va vào đâu."

Tạ Khuynh có ý riêng, Cao Tấn và Cao Nguyệt đều nghe hiểu.

Cao Nguyệt xác thực là con cháu Cao gia, nhưng vì một loạt hành động của phụ thân ruột, đánh bay thân phận chính thức của hắn ở Cao gia rồi.

Vì lẽ đó, hiện tại Cao Nguyệt hoàng tử không phải hoàng tử, hoàng tôn không phải hoàng tôn. Nếu tình huống này cứ kéo dài, sau khi hắn hồi kinh, tất nhiên sẽ vì thân phận lập lờ nước đôi này mà bị chỉ trích.

Tạ Khuynh nói những lời này, kỳ thật là đang giúp Cao Nguyệt cầu một thân phận danh chính ngôn thuận.

Cao Nguyệt cúi đầu không nói, cảm kích trong lòng, lại sợ làm Cao Tấn khó xử, chủ động nói:

"Sẽ không. Hôm nay ta được di nương chỉ điểm, thể hồ quán đỉnh, về sau sẽ không để chuyện như vậy phát sinh."

Tạ Khuynh nói:

"Nhưng ngươi ở Bắc Liêu ngày ngày nơm nớp lo sợ, không được sống yên ổn, chẳng lẽ về Lễ triều vẫn phải tiếp tục sống như vậy sao? Quá mệt mỏi rồi, cẩn thận tóc bạc đó, thiếu niên đầu bạc!"

Mấy lời này mặc dù nói với Cao Nguyệt, nhưng ánh mắt Tạ Khuynh lại nhìn chằm chằm Cao Tấn, ý tứ quá rõ ràng.

Cao Tấn không nói chuyện, cứ nhìn nàng chằm chằm, nhìn đến mức Tạ Khuynh xù lông.

[ nhìn ta làm gì? ]

[ nói đi chứ! ]

[ ngươi trăm cay ngàn đắng mang người từ Bắc Liêu về, chẳng lẽ chỉ mang về vậy thôi, những việc sau đó chưa hề cân nhắc tới hả? ]

Cao Tấn đến gần Tạ Khuynh, thấp giọng hỏi:

"Tạ gia tỷ tỷ hình như đặc biệt quan tâm hắn?"

Tạ Khuynh nghe câu 'Tạ gia tỷ tỷ' kia mà nổi hết da gà da vịt, rùng mình một cái:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[ yêu quái! ]

[ ngươi đừng dùng giọng điệu này nói chuyện với ta được không? ]

Cao Tấn bị mắng rất bất đắc dĩ, đang muốn mở miệng tiếp tục làm nàng ghê tởm, đã nghe Cao Nguyệt vội vã nói:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ta xin nhận hảo ý của Tạ di nương, nhưng cái gì ta cũng không cần. Bệ hạ không cần nhọc lòng vì ta, ta sẽ tới ở trong một điền trang nhỏ ngoài thành ngoại tổ cho, tuyệt đối không gây cho Bệ hạ một tơ một hào phiền phức nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cao Nguyệt biết Tạ Khuynh muốn tốt cho hắn, lại sợ nàng vì chuyện của hắn mà làm Cao Tấn không vui, vội vàng nói ra quyết định của mình trước dự kiến.

Mê Truyện Dịch
Website TruyenLau.com
Lúc trước phủ Thái tử cũng có hai chỗ điền sản ruộng đất dưới danh nghĩa hắn, nhưng Cao Trà đã cho Cao Nguyệt 'chết', vậy đồ vật dưới danh nghĩa của hắn không còn tồn tại. Ngược lại ngoại tổ từng dẫn hắn tới một trang viên, vì Cao Nguyệt thích ăn đào nên ngoại tổ đã cho người trồng đây cây đào trong trang viên đó, để hằng năm Cao Nguyệt đều được ăn những quả đào tươi mới.

Giờ đã năm năm trôi qua, mẫu thân cùng ngoại tổ đều đã không còn, nhưng đồ vật mà ngoại tổ cho hắn cữu gia sẽ không cướp đoạt. Vì lẽ đó tòa thôn trang đầy cây đào kia tất nhiên đang có người quản lý, nếu hắn hồi kinh không còn đường đi, đó chính là một lựa chọn tốt.

Cao Tấn nhìn thoáng qua Cao Nguyệt, hắn không có nhiều kinh nghiệp tiếp xúc với những hài tử hiểu chuyện, chỉ để lại một câu:

"Trẫm tự có suy tính, ngươi đừng nghĩ quá nhiều."

Nói xong, không đợi Cao Nguyệt phản ứng, Cao Tấn đã kéo cổ tay Tạ Khuynh mang nàng rời khỏi doanh trướng.

Chốc lát sau đã có người của Hỏa Đầu doanh đưa tới hai thùng nước nóng, còn những binh sĩ khác đứng gác ngoài doanh trướng của Cao Nguyệt, chờ nghe Cao Nguyệt phân công.

**

Tạ Khuynh bị Cao Tấn lôi khỏi doanh trướng đã vùng vẫy tránh thoát, Cao Tấn dù bận vẫn ung dung nói:

"Tạ gia tỷ tỷ làm gì vậy?"

Tạ Khuynh rùng mình một cái, dứt khoát bỏ đi, nhưng Cao Tấn như đã phát hiện ra món đồ chơi gì thú vị, theo sát phía sau:

"Đừng đi a, Tạ gia tỷ tỷ."

Tạ Khuynh không nhịn được nữa, quay đầu, giơ tay muốn đánh hắn đã thấy lính tuần tra từ xa đi tới, đành phải chuyển cái tay đã giơ cao vòng qua sau gáy mình, bóp bóp vài cái, nhỏ giọng cảnh cáo:

"Ngậm miệng!"

Cao Tấn vô số tội hỏi:

"Chẳng phải ngươi lớn hơn ta sao?"

Tạ Khuynh năm nay hai mươi ba, lớn hơn Cao Tấn hai tuổi. Nàng không phản bác được, muốn nói rồi lại thôi hồi lâu, quyết định không nói nhảm với hắn, quay đầu bước đi, Cao Tấn nhắm mắt theo đuôi, dù sao doanh trướng của hai người ở cùng một hướng, đi cùng nhau cũng chẳng có gì kỳ quái.

"Lớn hơn thì lớn hơn, ta cũng không chê ngươi."

Cao Tấn đi theo Tạ Khuynh, nàng vào doanh trướng trước, lúc hắn cũng muốn thuận theo tự nhiên bước vào thì Tạ Khuynh đột nhiên quay người, tay chống lên mành cửa, ngăn cản đường đi của Cao Tấn.

Cao Tấn ho một tiếng, nói:

"Ta có việc muốn nói với ngươi."

Tạ Khuynh không mắc mưu:

"Nói ở đây đi."

Cao Tấn chỉ chỉ gió tuyết bên ngoài:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu