Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 354: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Nghĩ đi, ngươi đối với bọn hắn có cũng được mà không có cũng chẳng sao, nói không chừng ngươi c.h.ế.t rồi còn tốt hơn."

Cao Nguyệt trầm mặc.

Dù trong lòng hắn đã sớm nghĩ tới điều đó, nhưng nghe từ miệng kẻ khác vẫn thật châm chọc.

Thác Bạt Chiêu thấy hắn im lặng, tiếp tục nói:

"Cho nên, hiện tại ngươi còn cảm thấy sứ đoàn có mặt ở đây sẽ khác đi sao? Hahahahaha."

Cao Nguyệt không muốn nói chuyện với hắn, dứt khoát nhắm mắt chịu đựng, trong lòng thầm quyết định, nếu lát nữa không chịu nổi, hắn sẽ cắn lưỡi c.h.ế.t cho sạch sẽ.

Rất nhanh Thác Bạt Diên đã nung đỏ bàn ủi, hắn giơ lên trước mặt Cao Nguyệt. Bây giờ hắn hận thiếu niên nhìn thì nhu thuận này thấu xương, vì hành động của Cao Nguyệt mà hắn bị toàn bộ Bắc Liêu chê cười. Ngược lại Thác Bạt Diên có công cứu giá lập tức khiến người ta quên sạch việc thông đồng với Lễ triều.

Trận đấu hôm nay Thác Bạt Chiêu thua triệt để, mà hết thảy đều là do tiểu tử đáng c.h.ế.t này gây ra.

Trong đôi mắt tàn nhẫn phản chiếu ảnh ngược của bàn ủi nung đỏ, mắt thấy phải ấn lên người Cao Nguyệt, đột nhiên từ bên ngoài phóng tới một mũi tên, b.ắ.n xuyên qua cổ tay Thác Bạt Chiêu, cây bàn ủi rơi trên mặt đất.

Thác Bạt Chiêu nắm lấy cổ tay kêu thảm thiết, lúc lui về sau không chú ý dưới chân, bị thứ gì đó vướng phải, m.ô.n.g đập lên bàn ủi vừa nung đỏ. Thác Bạt Chiêu lại phát ra một tiếng kêu thảm thiết cơ hồ bật tung nóc thiên lao:

"A -------------"

Cao Nguyệt mở to mắt nhìn Thác Bạt Chiêu gậy ông đập lưng ông ngồi lên cây bàn ủi, nhịn không được cười ha hả.

Thác Bạt Diên cầm cung tiễn đi vào phòng hành hình của thiên lao, nhìn lướt qua Thác Bạt Chiêu đau đớn chật vật lăn lộn trên đất, cho người thả Cao Nguyệt ra khỏi giá hành hình, hạ lệnh:

"Đưa hắn về nhà tù. Không có mệnh lệnh của Hãn vương và ta, ai cũng không được thẩm vấn hắn."

Cao Nguyệt cứ như vậy được đưa về.

Thác Bạt Chiêu được thủ hạ đỡ dậy, hắn rống to về phía Thác Bạt Diên:
TruyenLau
"Ngươi điên rồi sao? Dám làm vậy với ta?"

Thác Bạt Diên vứt cây cung trong tay cho thủ hạ đứng sau lưng, cười lạnh nói với Thác Bạt Chiêu:

"Hãn vương hiện tại mang bệnh đang hôn mê, trước lúc hôn mê đã nói với ta, chờ tỉnh lại sẽ tìm Nhị huynh nói chuyện, hỏi kỹ càng chuyện huynh an bài thích khách."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói xong, Thác Bạt Diên không để ý Thác Bạt Chiêu phía sau vô năng sủa loạn, thản nhiên rời đi.

Mà trong thiên lao có người của Thác Bạt Diên trông coi, trừ phi Thác Bạt Chiêu nổi binh, nếu không chỉ có thể để mặc Cao Nguyệt an ổn ở lại phòng giam, không thể động chạm gì được.

Thác Bạt Chiêu ghi sâu thù này vào lòng, Thác Bạt Diên có thể che chở tiểu tử kia nhất thời, chẳng lẽ còn có thể che chở cả đời, Thác Bạt Chiêu sẽ luôn có cơ hội xử lý tiểu tử kia.
Website TruyenLau.com
Nhưng sự thật chứng minh, nếu hôm nay Thác Bạt Chiêu quyết 'được ăn cả ngã về không' phát động binh biến thiên lao, đánh một trận với người của Thác Bạt Diên, thì mới có thể ra tay tàn nhẫn với Cao Nguyệt. Thác Bạt Chiêu không biết, qua đêm nay, hắn chẳng còn cơ hội nào nữa.

Bởi vì ba ngày sau đó, mười vạn đại quân Võ Uy quân của Lễ triều, đã tập trung ở bờ sông Ngộ Thủy, nhắm thẳng vào bộ lạc An Tây, tuyên bố nếu không giao ra Cao Nguyệt, mười vạn đại quân sẽ lập tức qua sông.

Khi biết được tin Võ Uy quân tập trung hỏa lực, toàn bộ Bắc Liêu đều sợ hãi.

Mọi người đều tự hỏi, chất tử kia của Lễ triều... Có quan trọng vậy sao?

Nhiều năm như vậy Lễ triều chẳng quan tâm tới sự tồn tại của hắn, giờ lại vì hắn mà phát động mười vạn đại quân, duyệt binh bày trận ở bờ sông, chỉ mũi kiếm về phía An Tây.

Lúc tin này truyền tới Hoàng cung Bắc Liêu, Hãn vương mới ngồi dậy từ giường bệnh. Sau khi bị ám sát ở đại điện, lão bệnh liên tiếp năm ngày, tới hôm qua mới khá hơn một chút.

Tiểu phi tử lão sủng ái nhất bưng thuốc tới, lão vừa uống vừa nghe đại sự trong triều, lúc nghe tới binh mã Lễ triều tập trung ở bờ Ngộ Thủy, ngụm thuốc trong miệng Hãn vương chưa kịp nuốt lập tức phun ra ngoài.

"Phụt---"

Trên người tiểu phi tử dính đầy thuốc, không dám lo cho mình trước, gấp rút cầm khăn lau cho Hãn vương;

"Đại vương sao vậy?"

Lão Hãn vương đẩy phi tử ra, vỗ ván giường hỏi người hồi sự:

Mê Truyện Dịch

"Ngươi, ngươi, ngươi nói cái gì? Lặp lại lần nữa!"

Quan hồi sự sợ hãi quỳ xuống, lặp lại sự tình thêm một lần:

"Hồi Đại vương, Võ Uy quân tập trung ở bờ sông Ngộ Thủy, bao vây một phía của An Tây, nói trong ba ngày Bắc Liêu không trả chất tử và sứ thần về, bọn hắn sẽ chiếm lấy An Tây!"

Hãn vương nghe xong, cảm thấy trước mắt như biến thành màu đen, đầu óc choáng váng, thân thể vừa ngồi dậy nhịn không được lung lay, làm cung nhân hầu hạ sợ hãi vây quanh đỡ, Hãn vương lại càng bực bội không thôi.

"Cút ngay---" Hãn vương dốc sức rống một tiếng.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu