Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 411: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Quân doanh chả có hoạt động gì giải trí, trừ đánh nhau luận võ thì là rót nước trà nói chuyện phiếm, còn không thì đánh cờ chơi bóng.

Tiểu tử giả là Tạ Khuynh đây đương nhiên có hứng thú nhất với đánh cầu.

Công phu trên lưng ngựa cũng là luyện được từ trên sân bóng.

Đối phương hai người áp tới, dưới sự phối hợp của Tôn Thập Nhất Nương, Tạ Khuynh đột phá vào giữa, đánh cầu về phía trước, tạo một động tác giả để người cản bóng nghĩ rằng nàng muốn đánh thẳng vào khung thành, sau khi người kia bị mê hoặc, Tạ Khuynh đảo cây đánh cúc, âm thanh của gậy va vào cầu giòn giã, cầu bay một vòng cung rồi rơi xuống đất, lại một âm thanh vang lên, báo hiệu quả cầu đầu tiên của hôm nay đã vào như thế.

Có mấy người đam mê đánh cúc nhìn thấy cảnh này thì hô vang trên khán đài, Tạ Nhiễm nghe thấy tiếng hô, cao hứng ưỡn thẳng lưng lên, nhìn bảng điểm ghi thêm một số vào ô của Trấn quốc Tướng quân phủ, niềm vui không cần nói cũng biết.

"Làm tốt lắm!" Tạ Nhiễm thầm nói một câu.

Đang tập trung tinh thần xem thi đấu, đến mức bên cạnh nhiều thêm một người Tạ Nhiễm cũng không biết, phải đợi người nọ hỏi chuyện Tạ Nhiễm mới phản ứng lại được:

"Tướng quân phủ vào một trái sao?" Người kia hỏi.

Tạ Nhiễm đáp theo bản năng:

"Đúng vậy, ngươi không thấy được sao?"

"Ta vừa tới." Thanh âm kia lại vang lên.

Tạ Nhiễm bỗng giật mình phát hiện âm thanh này phát ra ngay bên cạnh, mà người có thể ngồi bên cạnh nàng ngoại trừ Phù đại lang thì không còn ai khác.

Nàng quay đầu sang nhìn, quả nhiên Phù đại lang Phù Duyên Đông mặc bộ quan bào của Đại Lý tự Thiếu Khanh, ngồi thẳng lưng bên cạnh mình.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dáng người hắn đĩnh bạc, anh tuấn phi phàm, Tạ Nhiễm có thể cảm giác được ánh mắt mấy cô nương xung quanh đều như có như không tụ lại đây. Giờ khắc này bỗng nhiên Tạ Nhiễm có chút ngượng ngùng. Nàng cúi đầu, nhã nhặn nói:

"Ngươi tới rồi."

Phù đại lang gật đầu đáp:

"Ừm. Buổi sáng Đại Lý tự có chút việc nên ta tới trễ, thật có lỗi." Website TruyenLau.com

Tạ Nhiễm cắn môi, cúi đầu sửa sang tay áo vốn không hề nhăn, lắc lắc đầu với hắn, nói:

"Không có việc gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phù đại lang gật đầu nhẹ với Tạ Nhiễm, sau đó không nói gì nữa, hướng mắt nhìn vào trong sân đang thi đấu. Tạ Nhiễm thấy thế cũng không quấy rầy hắn, ngồi bên cạnh an tĩnh xem mã cầu.

Tạ Khuynh hăng hái phấn chấn chiến đấu trong sân, chỉ riêng nàng đã đánh vào liên tiếp mười hai trái cầu. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Mà đội đối phương là Trung dũng hầu phủ không biết có phải khinh địch hay không, đến bây giờ chỉ mới vào hai trái.

Nhìn thời gian thì trên cơ bản trận thi đấu này đã phân rõ thắng bại, thời gian còn lại đội Trấn quốc Tướng quân phủ dù không làm gì chỉ cần giữ vững điểm số thì bên Trung dũng Quận vương phủ cũng theo không kịp.

Mấy vị quý phu nhân ngồi trên đài cao dùng góc nhìn tốt nhất quan sát cả trận đấu, Thái thị và Hàn Quận vương ngồi cùng nhau, biểu cảm trên mặt Thái thị từ tự tin, kinh ngạc, phẫn nộ đến nhận mệnh, giữ vững nụ cười.

Trong lòng bà cố gắng tự an ủi mình, mục đích cuối cùng của hôm nay không phải để Tạ Khuynh thua, mà là cái khác.

Hàn Quận thái phi cũng không quan tâm trận đánh cúc thắng hay thua, ngược lại bà rất có hứng thú với cô nương đang ngồi trên lưng Hãn Huyết bảo mã to lớn, từ đầu tới cuối ánh mắt bà gắn chặt lên người nàng.

Đến cuối cùng khi thắng bại đã rõ, Hàn Quận thái phi hỏi Thái thị:

"Đó... Chính là trưởng nữ của Tạ đại ca sao?"

Hàn Quận thái phi gọi Tạ Viễn Thần là đại ca, vì tuổi còn trẻ bà từng theo quân, từng đánh trận cùng Tạ Viễn Thần, về sau cứ gọi luôn như thế, dù sau này trượng phu c.h.ế.t trận, đại nhi tử nhận tước vị Quận vương, bà thăng Thái phi cũng không thay đổi cách xưng hô. Sau đó chưa đầy hai tháng đại nhi tử cũng c.h.ế.t trận, bà từ chiến trường trở về, một mình mang theo nhi tử tâm trí không toàn vẹn, càng không có tâm tư để ý đến mấy thứ xưng hô này.

Thái thị gật đầu:

Mê Truyện Dịch

"Đúng vậy, vẫn luôn nuôi dưỡng ở biên quan, thực sự là không có quy củ gì cả, năm nay cũng đã hai mươi ba, tính tình không tốt, ở biên quan toàn gây phiền toái, là Quỷ Kiến Sầu nổi danh gần xa, ta và Tướng quân đều sầu bạc đầu vì nó, cũng không biết sau này phải làm sao cho đúng."

Hàn Quận thái phi nghe Thái thị hình dung Tạ Khuynh thành như vậy, ngược lại có ý thay nàng nói vài câu:

"Ta lại cảm thấy đại cô nương rất tốt, nhìn thân thủ kia đi, mạnh mẽ biết bao?"

Thái thị cười khổ:

"Mạnh mẽ cái gì mà mạnh mẽ, suốt ngày không cùng kẻ này đánh nhau thì cùng kẻ khác chửi bới om sòm, nên ban đầu ta mới nói với Tướng quân để nó ở lại kinh thành, để ta chăm sóc, cũng không đến mức như bây giờ."

Hàn Quận thái phi vỗ vỗ bờ vai bà, nói:

"Nhưng chuyện đó... Chính nàng ấy nguyện ý sao?"

Thái thị nghe vậy lắc đầu:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu