Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 242: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Vì lẽ đó, Tạ Khuynh dứt khoát không thèm che giấu.

Mặc kệ Cao Tấn có hoài nghi hay không. Dù không biết sắp tới lão Tạ sẽ an bài thế nào, nhưng từ hành động 'ủy thác' của Thái thị có thể thấy, ngày này hẳn là không còn xa.

Nếu trong một khoảng thời gian ngắn nữa nàng phải giả c.h.ế.t rời đi, đến lúc đó lưu lại cho Cao Tấn sẽ chỉ còn là hồi ức, hắn có thể từ trong hồi ức mà hoài nghi ra cái căn nguyên gì được?

Cao Tấn ở phía trước vượt nóc băng tường, mới đầu còn thường hay ngoái lại nhìn Tạ Khuynh để bảo đảm nàng có thể đuổi theo. Nhưng nhìn mấy lần hắn liền không cao hứng. Sao hắn có thể lo lắng cho một người đi trên đầm lầy trong rừng như trên đất bằng sẽ đuổi không kịp hắn?

Hai người một trước một sau, từ thành Đông được nhiều quý nhân cư trú đi sang thành Tây.

Tạ Khuynh đứng ở đầu phố yên liễu đèn đuốc sáng trưng, bị cảnh tượng đêm khuya phồn hoa mê hoặc. Chẳng qua rất nhanh nàng đã phản ứng lại đây là chỗ nào, lặng yên nhìn sang Cao Tấn:

[ đây chắc là một con phố thanh lâu. ]

[ cẩu tử dẫn ta tới đây ăn khuya, hắn nghiêm túc sao? ]

[ thật sự nhìn người không thể nhìn bề ngoài, chậc chậc. ]

Cao Tấn thở dài, bất đắc dĩ giải thích với Tạ Khuynh:

"Đã qua nửa đêm, trên phố Chu Tước và phố Trường An đến cả quỷ còn không có, muốn ăn gì đó thì chỉ có thể tới đây."

Tạ Khuynh hai tay ôm ngực, bộ dáng 'ta lẳng lặng nghe ngươi nói dối'. Cao Tấn phát hiện mình giải thích cũng không rõ ràng được, dứt khoát không giải thích, trực tiếp hỏi nàng:

"Vì lẽ đó rốt cục nàng có muốn ăn hay không? Không muốn ăn thì trở về."

Một câu, trúng phóc vào tim Tạ Khuynh.

"Tới cũng tới rồi, đương nhiên phải ăn." Nàng quả quyết trả lời.

Cao Tấn không cao hứng liếc mắt nhìn Tạ Khuynh một cái, muốn nắm lấy tay nàng, bị Tạ Khuynh giơ tay cản.

Nàng rút cây quạt giắt bên hông ra, 'xoạt' một tiếng mở quạt, phong lưu phóng khoảng phẩy phẩy, nói:
TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ta thật là quá siêu phàm, như được thần linh mách bảo rằng Cao công tử sẽ dẫn ta đi mấy chỗ không đứng đắn, cả quạt cũng có mang theo đây."

Cao Tấn đáng giá nàng từ trên xuống dưới, lúc Tạ Khuynh chưa kịp phòng bị gì xuất thủ, đoạt lấy cây quạt, học theo bộ dáng nàng lúc nãy quạt cho mình vài cái:

"Cây quạt này nhìn thế nào cũng thấy hợp với vị công tử hàng thật giá thật là ta hơn."

Nói xong cũng không quay đầu tiến vào nơi xa hoa trụy lạc kia, sáo trúc từng tiếng yên liễu giữa đường. Tạ Khuynh bị đoạt mất cây quạt, đương nhiên là đuổi theo đòi lại.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hai người dọc đường cãi nhau ầm ĩ, đi vào khu kiến trúc xa hoa nhất, lộng lẫy nhất của con đường yên liễu này - Xuân Phong lâu.

Nơi này, dù Tạ Khuynh là người không quen thuộc lắm với mấy chỗ yên hoa cũng từng nghe nhắc tới, bởi vì quá có tiếng.

Mê Truyện Dịch Website TruyenLau.com

Nghe nói Xuân Phong lâu là một vị phu nhân gia đạo sa sút sáng tạo, các cô nương trong lâu chỉ bán nghệ không bán thân, mỗi người đều dựa vào kỹ nghệ xuất sắc của mình mà hấp dẫn người khác đến chiêm ngưỡng phong thái. Những Hoa nương có thể ở Xuân Phong lâu bộc lộ tài năng, ai cũng là mỹ nhân cầm kỳ thư họa, thi thư song tuyệt.

Hiếm có nhất là, Xuân Phong lâu này không chỉ mở ở kinh thành, nghe nói cả nước đều có chi nhánh của các nàng, cả Tạ Khuynh lúc còn ở biên quan cũng từng nghe nhắc đến, nói nơi đây là chiêu bài cho những nơi phong nguyệt ở Lễ triều cũng không ngoa.

Dù không bán thân, cũng có thể khuấy động thiên hạ, làm đám nam nhân say mê quên đường về, có thể thấy người sáng lập ra nơi này lợi hại bao nhiêu.

Lúc trước khi Tạ Khuynh nghe người ta nhắc đến nơi này, phản ứng đầu tiên chính là vào đây sẽ hao không ít tiền, dù sao cũng nổi tiếng khắp nước, chi phí đắt đỏ cũng là tất nhiên.

Không nghĩ tới đời này nàng cũng có cơ hội bước vào hội sở đỉnh cấp xa hoa này mở mang tầm mắt. Hạnh phúc tới quá bất ngờ.

Tạ Khuynh hít sâu một hơi, thu hồi vẻ kinh ngạc, bình tĩnh tự nhiên làm theo kịch bản.

Lúc vào cửa, Tạ Khuynh đoạt lại cây quạt, tinh thần phấn chấn bước vào khám phá nơi mà nam nhân thiên hạ này đều tha thiết ước mơ. Nhìn bóng lưng tiêu sái của nàng, Cao Tấn bỗng nhiên cảnh giác. Cái tật thấy mỹ nhân là không nhấc chân đi nổi của Tạ Khuynh, nam hay nữ nàng đều không ngại.

Có phải hắn đã mang nàng đi sai chỗ? Không hiểu sao hắn có chút hối hận.

Tạ Khuynh mang tâm thái tò mò khám phá đi vào Xuân Phong lâu tao nhã phong lưu. Vừa nhìn đã cảm khái điệu thấp xa hoa đúng là không tầm thường.

Lúc còn ở biên quan nàng từng đuổi theo TL Kỳ vào một thanh lâu. Thanh lâu kia nồng nặc mùi son phấn, âm thanh du͙ƈ vọиɠ kêu gào, bầu không khí dâm uế hỗn loạn, làm Tạ Khuynh nhớ tới là đã khó chịu, cả đời không quên.

Đây chính là sự khác biệt của quán cơm lề đường và nhà hàng năm sao ư?



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu