Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 298: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Thẩm Thiên Phong ngang ngược chỉ trích Tạ Viễn Thần.

Tạ Viễn Thần mặc kệ ông ta, chỉ nhìn quanh bốn phía, hi vọng nhãi ranh kia đừng xuất hiện.

"Người kia rõ ràng chạy về hướng này, trốn ở Ngưng Huy cung có khả năng lớn nhất. Kêu người tránh ra, nếu thích khách chạy, ngươi, ngươi, ngươi, tất cả các ngươi đều là đồng lõa."

Thẩm Thiên Phong kêu gào đi tới, bị Tạ Viễn Thần cho một chưởng vào ngực, kém chút thổ huyết.

Lúc này ông ta đã tâm hoảng ý loạn. Dù sao tình hình ngoài cung cũng có biến, Hằng vương theo kế hoạch nên vào cung gϊếŧ hôn quân giờ không biết đi đâu. Khiến Thẩm Thiên Phong không có tự tin. Dù giờ phút này ông ta lấy lý do 'Hộ giá' để ngạnh kháng với Tạ Viễn Thần, thì lúc tìm được Cao Tấn chưa chắc thành lập.

Bởi vì Thẩm Thiên Phong đang nghi ngờ, chỉ dựa vào Nhiếp Hồn linh trong tay có đủ để khống chế Cao Tấn hay không.

Nếu không khống chế được...

Thẩm Thiên Phong bắt đầu tìm kiếm đường lui, 'Thích khách' vừa chạy mất chính là cái cớ tốt nhất. Ông ta nhất định phải bắt hắn lại, hoặc là gϊếŧ hắn trước Tạ Viễn Thần.

Con người tới bước đường cùng thường mất lý trí.

Thẩm Thiên Phong liều mạng, rút trường kiếm từ bên hông một thị vệ, kích động hạ lệnh:

"Tạ Viễn Thần che giấu thích khách, ý đồ đáng chết. Bây giờ Bệ hạ không rõ tung tích, lại có thích khách trốn trong Ngưng Huy cung. Muốn cần vương hộ giá thì đi cùng ta!"

Tín quốc công dù không hiểu lắm tại sao tiết mục đêm nay từ bức vua thoái vị biến thành cần vương hộ giá, nhưng ông ta cùng Thẩm Thiên Phong đã sớm là châu chấu trên cùng một sợi dây thừng, trừ phối hợp với Thẩm Thiên Phong, ông ta đã không còn đường lui nào khác.

Một bên động thủ, bên còn lại đương nhiên sẽ không đứng chịu đánh. Rất nhanh hai bên cấm quân giao thủ trong Ngưng Huy cung. Thẩm Thiên Phong đẩy Tín quốc công về phía Tạ Viễn Thần, để ông ta cản chân Tạ Viễn Thần. Còn Thẩm Thiên Phong thì xông tới linh đường, muốn vào hậu viện tìm tên thích khách có thể dùng làm bia đỡ đạn.

Tạ Viễn Thần đẩy Tín quốc công ra, đuổi theo Thẩm Thiên Phong.

Ông có Hổ phù trong tay, có thể điều binh khiển tướng, nhưng không có quyền gϊếŧ Thẩm Thiên Phong. Trước khi tìm thấy Bệ hạ, Tạ Viễn Thần chỉ có thể bắt Thẩm Thiên Phong lại.

Ai ngờ ông còn chưa đuổi kịp, Thẩm Thiên Phong đã tự chạy khỏi linh đường, da thịt trên mặt ông ta nhìn bằng mắt thường cũng thấy rõ đang nhảy lên như run rẩy, mắt đầy hoảng sợ.

Tạ Viễn Thần nhìn theo ánh mắt Thẩm Thiên Phong, chỉ thấy một người bước ra từ đằng sau quan tài, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt rét lạnh, quanh thân bao phủ lệ khí. Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Bệ, Bệ hạ!" Trong đám người có ai đó hô to: "Là Bệ hạ!"

Theo tiếng la này, tất cả cấm quân đang giao thủ đồng loạt dừng tay. Tạ Viễn Thần dẫn một đám người quỳ xuống đất yết kiến. Mà Thẩm Thiên Phong lại ngơ ngác đứng đằng kia. Có vài ba người của ông ta vứt binh khí quỳ xuống, những người còn lại cũng lần lượt quỳ xuống theo.
Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Việc đầu tiên Thẩm Thiên Phong làm sau khi phản ứng lại là rung Nhiếp Hồn linh. Nhưng sau khi bị ánh mắt lạnh lẽo của Cao Tấn liếc một cái, ông ta liền từ bỏ.

Nhẹ buông tay, lục lạc lăn trên đất, đầu gối ông ta cũng nhũn ra, quỳ xuống. Phảng phất như trong chớp mắt đó ông ta già đi mấy tuổi, ủ rũ không nói một lời.

Thấy ông ta quỳ xuống, Tín quốc công luống cuống, vội vàng vứt trường kiếm trong tay, quỳ bò đến trước mặt Cao Tấn, dập đầu cầu xin:

"Bệ hạ, thần là bị Thẩm Thái sư mê hoặc. Thần, thần đuổi theo thích khách cứu giá, kính xin Bệ hạ, xin Bệ hạ ---"
TruyenLau
Lời của Tín quốc công bị Cao Tấn cắt ngang, hắn hỏi:

"Thích khách kia đâu? Người ở đâu?"

Tín quốc công không ngờ hứng thú của Cao Tấn đối với thích khách còn lớn hơn ông ta. Đầy lời xin tha cũng không bằng một câu chống chế không đâu.

Lắc đầu trả lời:

"Không, không biết. Thích khách kia chạy quá nhanh, xuất quỷ nhập thần, chúng thần..."

Cao Tấn hít sâu một hơi, tự nhủ:

"Cũng phải. Bị đám giá áo túi cơm các ngươi đuổi kịp thì cũng không cần lăn lộn gì nữa."

Tín quốc công: ...

Giáng tội thì giáng tội, sao còn phải gián tiếp công kích?

Nói thế nào bọn họ cũng là loạn thần tặc tử, sao lại gọi là giá áo túi cơm.

Tín quốc công thầm nghĩ như thế nhưng chẳng dám nói ra, đành phải đem tất cả oán khí đổ sang một người đang quỳ bên cạnh, là Thẩm Thiên Phong phảng phất như đã mất linh hồn.

Chính là ông ta!

Cơ nghiệp Tín quốc công phủ hủy trên tay kẻ họ Thẩm này!

Mê Truyện Dịch

Ông ta lợi dụng Tín quốc công phủ không được quân ân sủng hạnh mà chế nhạo, dẫn dụ, vẽ cái bánh nướng lớn cho ông. Nói là ông trợ lực Hằng vương điện hạ đăng cơ thì ngày mà Bệ hạ đăng cơ chính là ngày nữ nhi Phan gia lần nữa làm chủ Trung cung.

Lúc đó Tín quốc công động tâm, bởi vì Phan gia bọn họ mười năm gần đây đã có xu thế rách nát. Nếu không thể có được Thánh tâm lần nữa, thế hệ sau chắc chắn suy tàn tiêu vong.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu