Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 305: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Tấn không đáp lại chuyện dời lăng của Tạ Viễn Thần, mà lại kể sự tích sinh thời của một cô nương lạ lẫm. Tạ Đạc nghe mà không hiểu gì cả, mặt mũi tràn đầy dấu chấm hỏi. Còn Tạ Viễn Thần mặt biến sắc.

Bởi vì cuộc đời mà Cao Tấn kể, chính là của t.h.i t.h.ể mà Tạ Viễn Thần sai người tìm thay thế nữ nhi.

Nếu Cao Tấn có thể tra được thân thế nữ thi kia, đương nhiên cũng biết nhà ai mua...

Tạ Viễn Thần trầm mặc, xốc áo bào lên muốn quỳ xuống. Tạ Đạc thấy thế nào dám trì hoãn, không nói hai lời cũng quỳ xuống 'bịch' một cái.

Trước khi đầu gối Tạ Viễn Thần chạm đất Cao Tấn đã đỡ lấy ông, quyết không cho ông quỳ, khuyên giải:

"Tướng quân không làm thế." Cao Tấn vịn Tạ Viễn Thần ngồi lại chỗ cũ, nói: "Để Tạ Đạc quỳ nhiều một lát là được."

Tạ Viễn Thần: ...

Tạ Đạc: ...??

Tạ Viễn Thần xoa xoa tay, đoán không ra Cao Tấn đến cùng là có ý tứ gì.

"Bệ hạ đã biết những việc này, đã có thể định tội thần." Tạ Viễn Thần nói:

Mê Truyện Dịch

"Thật sự là thần càng già càng hồ đồ. Thương con sốt ruột, không đành lòng nhìn Quý phi nương nương tính tình tự do tự tại bị câu thúc trong hoàng cung. Mới làm ra ác sự li miêu tráo Thái tử này. Hết thảy đều là lỗi của lão thần, mong Bệ hạ nể tình lão thần nhiều năm chinh chiến vì nước, tha cho trên dưới Tạ gia."

Cao Tấn thở dài:

"Đã tới nước này rồi mà Tướng quân vẫn không muốn nói thật với trẫm?"

Tạ Viễn Thần giật mình: "Thần... Thực sự nói thật."

Cao Tấn vạch trần:

"Mấy câu nói thật này của Tướng quân e rằng không bao gồm Tạ Khuynh đi."

Tạ Viễn Thần bất đắc dĩ, đành phải thăm dò không chút giấu diếm, sửa sang suy nghĩ một phen, ông hỏi Cao Tấn:

"Bệ hạ biết từ lúc nào?"

Cao Tấn sảng khoái đáp: "Hơn nữa năm trước đi." TruyenLau

Tạ Viễn Thần nhận mệnh nhắm hai mắt lại, cười bản thân tự cho mình là đúng, cảm thấy kế hoạch thiên y vô phùng. Ai ngờ... Tất cả cố gắng che giấu hơn nửa năm này, nghĩ lại quả thật buồn cười.

"Nếu hơn nửa năm trước Bệ hạ đã biết được, vậy vì sao... Không xử lý?" Tạ Viễn Thần hỏi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cao Tấn hỏi lại: "Trẫm không xử lý, Tướng quân cảm thấy lý do là gì?"

Tạ Viễn Thần lắc đầu: "Thần không biết."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cao Tấn nói thẳng: TruyenLau

"Bởi vì trẫm thích nàng, kính nàng, yêu nàng. Muốn để nàng cả đời ở lại bên cạnh trẫm."

Đáp án này khiến Tạ Viễn Thần không biết làm thế nào. Theo lý thuyết, có người thích nữ nhi nhà mình, ông làm lão phụ thân hẳn là cao hứng. Nhưng không biết vì cái gì, lúc Bệ hạ nói thích Tạ Khuynh, Tạ Viễn Thần mãn tâm mãn nhãn chỉ có một vấn đề:

Nha đầu điên kia có cái gì để thích?

Nhưng lý trí còn sót lại nói với Tạ Viễn Thần rằng ông không thể trực tiếp hỏi như vậy. Ít nhất hiện tại xem ra, Hoàng đế thích Tạ Khuynh, có thể trở thành pháp bảo cuối cùng cứu lấy Tạ gia.

"Chẳng qua đáng tiếc, nguyện vọng của trẫm không thành." Cao Tấn tiếc nuối hít sâu một hơi, đứng dậy dạo bước nói:

"Vô luận trẫm có hi vọng nàng ở lại bao nhiêu, cuối cùng nàng vẫn đi."

Tạ Viễn Thần quyết tâm liều mạng, dứt khoát thay Tạ Khuynh giải thích:

"Cái đó... Tạ Khuynh... Thật sự đi, nhưng sau đó... Không phải lại về sao. Bệ hạ ngài biết không? Cái tiểu thái giám kia, tiểu thái giám trên mặt có bớt và tàn nhan kia, chính là nó."

Ta gia đang trải qua một hồi nguy cơ, thân phận Tạ Khuynh cũng đã bại lộ, nếu Hoàng đế nói thích nó, ông cũng không có biện pháp làm Hoàng đế thay đổi tâm ý hết thích. Đã vậy thì dứt khoát lợi dụng phần yêu thích này đi.

Binh pháp Tôn Tử có nói: Không dùng thì phí.

Còn sau này hai người phát triển thế nào thì nói sau. Dù sao quyền chủ động cũng nằm trong tay Tạ Khuynh, ai cũng không ép được con ông.

"Trẫm biết là nàng. Nhưng Tướng quân cũng thấy đó, không phải cuối cùng nàng vẫn vứt bỏ trẫm sao?" Cao Tấn đan tay vào nhau, hơi nóng nảy.

Tạ Viễn Thần nghĩ nghĩ, nói:

"À, đúng. Đi rồi. Tạ Khuynh nó... Chính là cái tính tình đó, tới lui như gió, không biết suy nghĩ."

Cao Tấn quay về ghế ngồi, nâng chung trà lên uống một ngụm, sau đó cứ như vậy lẳng lặng nhìn Tạ Viễn Thần.

Tạ Viễn Thần bị nhìn đến tê dại da đầu, không giả vờ nổi nữa:

"Bệ hạ có phân phó gì cứ nói đừng ngại. Chẳng qua sự tình của Tạ Khuynh, thần không làm chủ được. Nếu Bệ hạ kêu thần mở miệng gọi nó về kinh, thần nói không nên lời."

Cao Tấn chỉ chờ có thế, lập tức đáp:

"Không cần Tướng quân mở miệng gọi, trẫm sẽ tự đi tìm nàng."

Tạ Viễn Thần: ... Vậy ngài muốn ta làm gì?

Cao Tấn cũng không úp úp mở mở với ông làm gì, nói ra mục đích hôm nay hắn truyền triệu hai cha con vào cung:

"Trẫm nói thẳng vậy. Qua chút thời gian nữa trẫm sẽ tự mình đi biên quan tìm nàng. Ước chừng sẽ rời kinh hai tháng, vậy trong ngoài kinh liền giao phó cho Tướng quân trấn thủ. Trẫm muốn Tướng quân hỗ trợ là việc này."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu