Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 501: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Nàng muốn nói gì, trực tiếp nói với ta. Hình như ta... Không nghe được."

Tạ Khuynh ngẩn ra, Cao Tấn nói hắn nghe không được, là không nghe được tiếng lòng của mình sao? Tạ Khuynh chớp chớp mắt, thần sắc khác thường:

Thật hay giả?

Ta không tin!

Để ta mắng ngươi vài câu xem ngươi có nhịn được không.

Cao Tấn là vương bát đản.

Cao Tấn khốn nạn.

Cao Tấn là con cún.

Cao Tấn...

"Được rồi." Bỗng nhiên Cao Tấn lên tiếng ngăn cản.

Dám nói không nghe được!

Tạ Khuynh ngưng mắng, khàn giọng nói:

"Ngươi gạt ta."

Cao Tấn dùng ngón tay chỉ vào mi tâm Tạ Khuynh, nói:

"Với cái vẻ mặt này, ta nhìn sơ qua liền biết nàng đang mắng ta, còn cần nghe chắc?"

Tạ Khuynh cạn lời. Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Ngươi thật sự nghe không được?" Tạ Khuynh hỏi.

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn tới gần kề trán hắn lên trán Tạ Khuynh: TruyenLau

"Nghe được hay không đã không còn quan trọng nữa, chỉ cần nàng thật khỏe mạnh là đủ rồi."

Sự mệt mỏi lộ ra trong giọng nói của Cao Tấn làm Tạ Khuynh đau lòng không thôi. Nàng lăn nhẹ vào bên trong, chừa nửa giường bên ngoài cho Cao Tấn nằm xuống nghỉ ngơi.

Cao Tấn không khách khí với nàng. Hắn lập tức nằm xuống ôm Tạ Khuynh vào ngực, giống ôm như trân bảo đã mất mà tìm lại được, không nỡ buông tay.

Tạ Khuynh bị hắn ôm, cũng dứt khoát vòng tay ra sau lưng hắn ôm lại, nói:

"Thật ra ta đã quen rồi." TruyenLau

Cao Tấn hỏi:

"Quen cái gì? Quen bị ta nghe được suy nghĩ sao?"

"Ừm." Tạ Khuynh gật đầu:

"Ta đang thuyết phục bản thân đừng thầm mắng ngươi nữa..."

Cao Tấn bật cười, véo véo lên cổ Tạ Khuynh:

"Giờ thì hay rồi, nàng có thể tiếp tục lặng lẽ mắng ta."

Tạ Khuynh chôn mặt vào n.g.ự.c Cao Tấn, buồn bực nói:

"Không mắng. Không nỡ."

Cao Tấn khẽ hôn lên trán nàng, hỏi:

"Thấy sao rồi? Hạt lão nói độc trên người nàng đã giải, chỉ cần hôm nay tỉnh lại thì không cần lo lắng gì nữa."

Khó trách vừa rồi Cao Tấn lo lắng gọi nàng như thế, Tạ Khuynh nghĩ thầm, trả lời:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cảm thấy hồi phục chút sức rồi, ngươi không biết đâu, vừa rồi ta tưởng mình đang lăn trong chảo dầu sôi."

Cao Tấn nhớ lại bộ dáng thống khổ của Tạ Khuynh, đau lòng không thôi:

"Bây giờ còn đau không?"

Tạ Khuynh lắc đầu: "Hết rồi."

Nói xong nàng xoa mặt Cao Tấn, hỏi:

"Sao ngươi lại bị thương?"

Tạ Khuynh không biết Cao Tấn tới cái địa phương nguy hiểm gì để tìm giải dược cho nàng, cũng không biết hắn chịu bao nhiêu vết thương.

Cao Tấn nói:

"Bị sét đánh hai lần, vẫn ổn. Dù sao ta cũng có kinh nghiệm."

Tạ Khuynh kinh ngạc nhìn hắn. Cao Tấn ôm nàng, kể lại quá trình mình vào Lôi cốc tìm Khuê xà thảo.

"... Cứ như thế, tia sét thứ hai không đánh lên người ta, lại khiến ta văng xuống vách núi đá phía dưới. Sau đó được nhóm người TL Kỳ canh giữ bên ngoài Lôi cốc kéo về."

Vận khí của Cao Tấn làm Hạt lão líu lưỡi thán phục suốt bảy tám ngày, cứ nhìn thấy Cao Tấn là lại cảm thán một lần. Thật sự không ai may mắn được như hắn, bị sét đánh văng tới nơi an toàn nằm chờ cứu viện.

Cao Tấn nói nghe rất nhẹ nhàng nhưng Tạ Khuynh sao có thể không hiểu nguy hiểm trong đó, mũi nàng chua xót, nước mắt không ngừng tuôn ra.

Đến khi n.g.ự.c áo ướt nhèm một mảng Cao Tấn mới phát giác Tạ Khuynh đang khóc. Hắn ngu ngơ trong chốc lát mới lau nước mắt cho nàng, ôm vào lòng rồi nói:

"Khóc cái gì, nàng suy nghĩ thật kỹ đi."

Tạ Khuynh không hiểu: "Nghĩ cái gì?"

"Nghĩ xem nên báo đáp ơn cứu mạng của ta thế nào." Cao Tấn nhẹ nhàng trấn an.

Tạ Khuynh cười rưng rưng nước mắt, hỏi:

"Ngươi muốn ta báo đáp thế nào?"

"Nàng nói thử ta nghe."

"Lấy thân báo đáp?"

"... Cũng không phải là không thể. Nhưng trong nhà tại hạ có một con sư tử Hà Đông, cần phải hỏi ý nàng ấy đã."

"Cút---"

Hai người sống sót qua tai nạn, ôm chặt lấy nhau nói mấy lời nhảm nhí, nhưng chưa bao giờ hai trái tim lại gần kề như giây phút này.

**

Nửa tháng sau, Cao Tấn và Tạ Khuynh còn dưỡng thương trong vương đình Nam Cương, vừa kịp dự thịnh điển Nam Cương vương cưới Vương hậu.

Vì tránh những phiền toái không cần thiết, TL Kỳ chỉ tuyên bố với bên ngoài rằng Cao Tấn và Tạ Khuynh là bằng hữu, tuyệt đối không nói ra thân phận thật của hai người.

Hôn lễ của Nam Cương khác hẳn với Lễ triều.

Lễ triều coi trọng lễ chế, các loại nghi thức phiền phức phô trương làm Tạ Khuynh hoa mắt chóng mặt.

Nam Cương bên này lại coi trọng người chứng kiến và lời chúc phúc. Mặc kệ khung cảnh long trọng hay không, chỉ cần vui sướng là được, vừa múa vừa hát là tốt nhất, nếu không thì mọi người cũng phải uống vài chén thật vui vẻ.

Cái này rất hợp ý Tạ Khuynh.

Bởi vì là thân hữu của Nam Cương vương nên tối nay đã có người thứ bảy tới mời rượu. Nếu là ngày xưa, Tạ Khuynh sẽ uống gục hết mấy người này, nhưng hôm nay...

Vừa mới giơ chén rượu lên đã bị *****, Tạ Nhiễm chống nạnh như bà chủ giáo huấn Tạ Khuynh:

"Tỷ có thể tự giác một chút hay không? Rượu là nhi tử ruột của tỷ sao? Thật sự không dứt bỏ được?"



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu