Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 254: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Lúc này không biết ai hô lớn một tiếng:

"Bệ hạ gϊếŧ Quý phi nương nương!!! Quý phi nương nương bị Bệ hạ gϊếŧ!!!"

Mê Truyện Dịch

Tất cả mọi người đều vây lại đây, Trương Khiêm cũng hồi thần lại, ngồi xổm xuống muốn xem xét vết thương của Tạ Khuynh:

"Nương nương, ngài sao rồi?"

Tạ Khuynh không trả lời, môi mấp máy vài cái, khóe miệng chảy ra hai hàng vết máu. Nàng dùng bàn tay nhớp nhúa m.á.u tươi hung hăng nắm lấy lỗ tai Trương Khiêm, như đang giãy dụa.

Trương Khiêm ngửi thấy mùi tanh trên tay nàng, trông thấy vết thương trên bụng kia không ngừng tuôn máu, rốt cuộc tin tưởng Bệ hạ đã gϊếŧ Quý phi.

Hắn la lớn:

"Truyền Thái y! Mai truyền Thái y!"

Cung nhân tan tác như chim muôn, rất nhanh đã có người của Thái y viện khiêng Tạ Khuynh đi chuẩn trị. Tạ Khuynh nằm trên cáng, nhìn thoáng qua nam nhân như người điên tóc tai bù xù, mặt không cảm xúc đứng ngoài điện Minh Trạch cung.

Trong đôi mắt sâu như hồ nước kia, chính là hình ảnh Tạ Khuynh cả người đầy m.á.u bị khiêng đi.

Không biết vì sao, bỗng nhiên Cao Tấn ngửa mặt lên trời phun một ngụm m.á.u tươi, cũng theo đó ngã xuống đất. Các cung nhân sợ hãi uy phong của hắn, căn bản không dám tới gần. Website TruyenLau.com

Đây cũng là hình ảnh cuối cùng Tạ Khuynh trông thấy trước khi bị khiêng đi, hình ảnh Cao Tấn thổ huyết ngã xuống đất không dậy nổi.

Một cặp mắt âm u ở phía sau màn che chăm chú nhìn hết thảy mọi chuyện phát sinh trước Minh Trạch cung.

Thẩm Thiên Phong đem lục lạc khống chế Cao Tấn cho vào tay áo. Trừ hai ngày trước ông ta có thể khống chế Cao Tấn ra, từ ngày thứ ba Cao Tấn đã dùng ngân châm phong bế huyệt trên tai, không còn bị khống chế, cũng không ai có thể lại gần.

Ngay lúc Thẩm Thiên Phong cho rằng sự tình không xong, lại trông thấy cảnh tượng Cao Tấn một kiếm đ.â.m c.h.ế.t Tạ Khuynh. Một khắc kia, Thẩm Thiên Phong cao hứng đến mức thần sắc vặn vẹo...

Trên đường bị khiêng đến Thái Y viện, Tạ Khuynh gặp được Khương ma ma. Bà dựa theo kế hoạch nhào tới kêu khóc một phen, tạo cơ hội cho Tạ Khuynh uống thuốc. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Thuốc quả nhiên là hữu hiệu, bởi vì sau khi ăn vào Tạ Khuynh quả thật không còn tri giác, đương nhiên cũng không biết sau đó xảy ra chuyện gì.

Lúc Tạ Khuynh tỉnh lại thì đã nằm trên một cỗ xe ngựa đang phi nhanh.

Miệng vết thương trên bụng Tạ Khuynh vì xóc nảy mà có chút đau đớn. Trong xe ngựa có một nha hoàn hầu hạ lạ mặt, thấy bên Tạ Khuynh có động tĩnh vội vàng đến hỏi thăm:

"Tiểu thư, người tỉnh rồi." Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tạ Khuynh vừa tỉnh lại, đầu óc còn có chút mơ hồ, hỏi tiểu nha đầu kia:

"Ngày mấy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiểu nha đầu kia nghĩ nghĩ, trả lời:

"Hôm nay là hai mươi tám tháng bảy, tiểu thư đã mê man mấy ngày rồi."

Tạ Khuynh tính toán thời gian, nàng hồi cung ngày hai mươi lăm, hôm này là bốn ngày sau.

Thuốc của TL Kỳ quả nhiên hữu dụng, nói 'chết' mấy ngày liền 'chết' mấy ngày.

Từ trên giường đệm được cải tạo trong xe ngựa ngồi dậy, đầu Tạ Khuynh choáng váng, miễn cưỡng ngồi một lúc mới xoay người xốc rèm cửa sổ lên. Nàng nhìn thoáng ra bên ngoài, phía trước có đội kỵ mã, bóng dáng dẫn đầu có chút giống TL Kỳ. Phía sau xe ngựa Tạ Khuynh còn có một chiếc khác, toàn bộ đội xe gồm mười mấy người cưỡi ngựa cùng hai chiếc xe ngựa.

Chỉ bằng vào cảnh sắc bên đường thì khó phân biệt được tới đâu, Tạ Khuynh hỏi tiểu nha đầu:

"Đến chỗ nào rồi?"

Tiểu nha đầu cũng mơ hồ:

"Buổi sáng nói là tới Sở Châu phủ rồi... Hiện tại thì nô tỳ không rõ."

Tạ Khuynh nghĩ nghĩ, Sở Châu... Là nơi cách kinh thành hơn trăm dặm, bốn ngày đi hơn trăm dặm, phỏng chừng là vì chiếu cố đến kẻ bị thương là nàng đây.

Tạ Khuynh đập đập lên thùng xe, yết hầu khàn khàn kêu lên với bên ngoài:

"Dừng xe."

Đại Mao đánh xe nghe thấy thanh âm Tạ Khuynh, phát cái tín hiệu dừng xe với những người khác.

Đội xe rất nhanh lần lượt dừng lại. Đại Mao vén rèm lên, thấy Tạ Khuynh ngồi dậy, kinh hỉ hỏi:

"Lão đại, rốt cuộc ngươi cũng tỉnh."

Tạ Khuynh xoay người mang giày, phỏng chừng là nằm lâu, tay chân mềm không chịu được.

TL Kỳ biết Tạ Khuynh tỉnh, vội vàng giao cương ngựa cho người bên cạnh, chui vào xe ngựa Tạ Khuynh. Tạ Khuynh cũng đang muốn ra ngoài, xém chút đụng vào hắn, ghét bỏ đẩy người, nhảy xuống xe ngựa.

Nàng dùng sức quá mạnh mà có chút váng đầu. TL Kỳ vừa bị ghét bỏ cũng không ngại, lần nữa sáp tới, tùy thời đỡ lấy Tạ Khuynh, cười trêu ghẹo:

"Thật sự là con khỉ bằng sắt đánh không chết. Ngươi bất tỉnh mấy ngày, không ăn không uống, vừa tỉnh lại còn có thể linh hoạt như thế."

Tạ Khuynh không có tâm tình nói chuyện với hắn, chỉ lườm một cái. TL Kỳ mỉm cười, bộ dáng như rất vui vẻ, ôm lấy Tạ Khuynh sang ven đường nghỉ ngơi:

"Đi đi đi. Vừa hay bên kia có khoảng đất trống. Ta để bọn họ dừng lại nhóm lửa nấu cơm cho ngươi."

Tạ Khuynh cho hắn ôm đi hai bước, rồi chậm rãi đẩy người ra. Dù là như thế, TL Kỳ vẫn ở bên cạnh như có như không che chở, bộ dáng đề phòng Tạ Khuynh có ngã xuống thì hắn sẽ lập tức đỡ ngay.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu