Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 321: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Nếu lúc bọn họ xem nảy ra ý muốn đặt cược, thì trực tiếp dùng thẻ bài này đặt, thua tính cho cẩu xá, thắng thì lấy đi phần tiền cược thấp nhất.

Xem như tạo cơ hội cho tân khách luyện tập và quan sát.

Hai người cầm thẻ bài đi vào đấu trường khí thế ngất trời kia. Phòng lớn như vậy, tràn ngập mùi m.á.u tanh tàn nhẫn, có lẽ loại hương vị này tên là 'Nhân tính'.

Ngoài trời dựng mấy cái lồng sắt, bên trong có động vật cắn xé nhau. Chúng thông linh tính, biết đạo lý không thắng hẳn phải chết, nên đều dồn sức giương nanh múa vuốt.

Lồng sắt đặt biển ghi thời gian buổi diễn cùng thời gian đặt cược. Bên ngoài mỗi cái lồng sắt đều bu đầy người, có người chờ đợi, có người khen hay, có người hoan hô, có người chửi mắng... Nhân tính muôn màu, cẩu xá này bày ra vô cùng tinh tế.

Tạ Khuynh không có hứng thú với mấy thứ huyết tinh tàn bạo này, thậm chí hương vị trong đây còn làm nàng buồn nôn. Cao Tấn phát giác nàng bất thường, đem túi thơm bên hông đưa cho Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh không hiểu gì. Cao Tấn trực tiếp đặt túi thơm lên chóp mũi nàng, để nàng ngửi thử một chút. Tạ Khuynh ngửi một cái, thanh tâm bạc hà, gỗ đàn hương thấm vào gan phổi, làm cái bụng cuồn cuộn của nàng dịu đi rất nhiều.

Nàng tiếp nhận túi thơm đặt dưới mũi, dùng khẩu hình miệng hỏi Cao Tấn:

"Còn ngươi?"

Cao Tấn không nói chuyện, chỉ lắc đầu tỏ vẻ hắn không cần.

Hai người đi dạo một vòng, đưa thẻ bài trong tay ra, hò hét bên kia thua, nhưng tỉ lệ đặt cược trong hộp tương đối cao, thao tác này người ta vừa nhìn liền biết là tân thủ.

Hai người cũng không để ý, dạo một vòng trong sân, rốt cuộc cũng đợi đến lúc trận đấu chó kia phân thắng thua. Chó thắng cùng chó thua đều bị mang ra cửa hướng Tây Nam. Nghĩ cũng biết, chó thắng thì được ăn thịt dưỡng thương, chó thua sẽ không có đãi ngộ đó.

Hầu cận bị câm của Cao Nguyệt chính là làm chút việc vặt nuôi nấng chó ở đây. Tạ Khuynh cùng Cao Tấn mượn lý do muốn tự mình chọn chó ra sân, được người đưa tới hậu viện.

Khác với tình huống khí thế ngất trời ở tiền viện, hậu viện đa số là tiếng động vật kêu.

Có người của cẩu xá hỏi:

"Hai vị muốn chọn chó to hay chó nhỏ?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bộ dáng Tạ Khuynh không rành thế sự, giống như tiểu thiếu gia nhà giàu có lòng thương xót lan tràn, hỏi:

"Con chó vừa rồi ta đặt cược bị thua đưa đi nơi nào?"

Người của cẩu xá nói:

"Chó thua đều bị đưa đi tạp viện, chân gãy, không đứng nổi liền bị phế đi, phỏng chừng đêm xuống sẽ vào nồi."

Tạ Khuynh kinh ngạc che miệng: Nguồn copy từ TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Sao lại như vậy? Vậy, vậy nó không phải c.h.ế.t chắc sao? Quá đáng thương. Ta muốn đi xem nó, hoặc là mua lại nó cũng được."

cẩu xá mỗi ngày tiếp không biết bao nhiêu khách, người giống Tạ Khuynh là tiểu thiếu gia nhà giàu thương xót chó cũng không phải chưa từng có, nên đối với loại yêu cầu này người của cẩu xá cũng không thấy hiếm lạ. Để cho Tạ Khuynh cùng Cao Tấn đợi một lát, hỏi giá cả xong người đó sẽ báo lại.

[ đám người này không bằng súc sinh. ]
TruyenLau.com
[ mỗi ngày có không biết bao nhiêu động vật c.h.ế.t ở đây. ]

[ địa phương quỷ quái này, dùng một mồi lửa đốt sạch mới được. ]

Tạ Khuynh nói thầm trong lòng, Cao Tấn vỗ nhẹ vả vai nàng an ủi:

"Đốt nơi này vẫn còn nơi khác. Loại sự tình này nếu quốc gia không ban bố pháp lệnh thì không cấm được. Huống hcẩu xá dù có pháp lệnh, dưới sự điều khiển của tiền tài, vẫn sẽ có người bí quá hóa liều, vụиɠ ŧяộʍ làm mấy hoạt động này như cũ.

Đạo lý này đương nhiên Tạ Khuynh hiểu. Nàng không phải chúa cứu thế, không thể dựa vào tâm ý mà thay đổi thế giới.

Chẳng qua chỉ thấy mấy con động vật này quá đáng thương...

A?

Bỗng nhiên Tạ Khuynh ngây ngẩn cả người. Nàng nghi ngờ nhìn về phía Cao Tấn, cố gắng nhớ lại lúc nãy mình có nói chuyện hay không.

[ vừa rồi ta... Nói chuyện? ]

Mê Truyện Dịch

[ làm sao hắn biết ta đau lòng mấy động vật này? ]

Cao Tấn đang muốn trả lời, người đi hỏi giá kia đã quay về, nói:

"Lão bản của chúng ta nói. Khách nhân muốn mua con ch.ó kia cũng không phải không thể. Nhưng con ch.ó kia lão bản tốn nhiều tiền mua về, các ngươi muốn mua lại thì ít nhất cũng phải cho lão bản thu hồi vốn nói được."

Tạ Khuynh cùng Cao Tấn nhìn nhau. Cao Tấn nói:

"Con chó kia có cái gì đáng giá? Thiếu gia nhà ta chỉ là nhất thời mềm lòng thôi. Nếu các ngươi rao giá trên trời, chúng ta cũng không phải đồ ngu."

Người kia cười nói:

"Sẽ không rao giá trên trời đâu. Hay là trước tiên thiếu gia đi theo ta, tới xem con ch.ó kia bị thương thế nào đã."

Đối phó với những người mua thiện tâm đại phát này, biện pháp tốt nhất là cho bọn họ tận mắt thấy con ch.ó kia thảm bao nhiêu, lúc trả tiền mới càng hào phóng.

Hai người đi theo người kia đến phía sau tạp viện. Mỗi một lồng sắt đều nhốt động vật bị thương trên đấu trường. cẩu xá bình thường là đem chó bị thương nuôi nấng mấy ngày, nếu có thể tiếp tục đứng lên, liền tiếp tục đến tiền viện an bài đấu trường. Còn nếu không dậy nổi, chỉ còn con đường chết.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu