Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 499: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Đây là đâu?

Quán trọ sao?

Nàng đã mê man bao lâu?

"Tỷ tỉnh rồi."

Một thanh âm vang lên bên tai Tạ Khuynh. Nàng quay đầu qua, trông thấy Tạ Nhiễm đang ghé vào mép giường nhìn mình. Tạ Khuynh cho rằng đây là mộng, nếu không sao nàng lại thấy Tạ Nhiễm được.

Tạ Nhiễm thấy Tạ Khuynh không có phản ứng, không nhịn được kêu thêm một tiếng:

"Tỷ nghe được ta nói gì không?"

Lúc này Tạ Khuynh nghe rõ ràng, cũng kịp phản ứng được quả thật là Tạ Nhiễm đang ở trước mặt mình.

"Tạ, Nhiễm."

Tạ Khuynh dùng thanh âm nhỏ như tiếng ruồi muỗi gọi. Tạ Nhiễm nghe thấy liên tục gật đầu, ngồi xuống mép giường cầm tay Tạ Khuynh, vui đến phát khóc:
TruyenLau.com
"Là ta! Ta là Tạ Nhiễm. Tỷ, tỷ bị sao vậy?"

Tạ Khuynh không còn sức giải thích nhiều, chỉ đáp ngắn gọn:

"Trúng độc."

Nói xong, Tạ Khuynh nhìn ra phía sau Tạ Nhiễm, hỏi:

"Cao Tấn đâu?"
TruyenLau.com
Khó khăn lắm nàng mới tỉnh lại, không biết lần này tỉnh được bao lâu, một khắc Tạ Khuynh cũng không muốn lãnh phí. Nàng muốn nhìn Cao Tấn, muốn nói chuyện với hắn.

Tạ Nhiễm lau nước mắt, trả lời:

"Bệ hạ... Đi lấy thuốc cho tỷ rồi."

Tạ Khuynh kinh ngạc:

"Lấy thuốc? Đi đâu lấy thuốc?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lúc nàng và Cao Tấn rời kinh, Vân Thiền đại sư có nói độc của bò cạp đỏ này đến Nam Cương cũng chưa chắc giải được.

Lòng Tạ Khuynh ẩn ẩn dự cảm không tốt.

"Tỷ, mặc kệ mấy cái đó đi, tóm lại Bệ hạ nói, nhất định sẽ mang thuốc về cho tỷ." Tạ Nhiễm an ủi.

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh càng nghĩ càng thấy không đúng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thuốc gì mà hắn phải đích thân đi lấy? Đó là nơi đầm rồng hang hổ gì?"

Tạ Nhiễm cúi đầu không nói, Tạ Khuynh giãy dụa cố đứng dậy, nhưng vừa nhích người lên đã không chống đỡ nổi. Tạ Nhiễm sợ nàng tự làm mình bị thương, vội vàng ấn nàng nằm xuống giường.

"Tỷ nằm xuống trước đi, ta nói là được."

Tạ Nhiễm do dự mãi vẫn quyết định nói:

"Chỗ đó hình như là Lôi cốc, bên trong sét đánh quanh năm, trong đó mọc một loại gọi là... Khuê xà thảo, có thể giải vạn độc, chỉ cần Bệ hạ hái nó thì tỷ sẽ được cứu."

Tạ Khuynh nghe Tạ Nhiễm nói xong, tuyệt vọng nhắm hai mắt lại.

Độc của nàng khó giải, trừ phi có thảo dược trong Lôi cốc. Thảo dược phổ thông không thể giải vạn độc, nhưng loại trong Lôi cốc kia có thể. Vậy Lôi cốc kia là địa phương thế nào không cần nói cũng biết.

Cao Tấn vì nàng mà bước vào một nơi vô cùng nguy hiểm.

Nàng bất lực ngăn cản, chỉ có thể chờ đợi. Nếu Cao Tấn trở về, Tạ Khuynh sẽ cùng hắn sống. Nếu Cao Tấn... Không về được, Tạ Khuynh sẽ cùng hắn chết.

Hai người nhất định phải ở bên nhau.

**

Cao Tấn mặc áo tránh sét vào Lôi cốc, sau lưng kéo mấy cây xích sắt dẫn lôi vùi sâu xuống đất. Xích sắt này có chiều dài đủ cho hắn xuống chỗ sâu nhất của Lôi cốc. Ngoài tránh sét, nó còn một công dụng xấu nhất là đưa t.h.i t.h.ể hắn ra khỏi Lôi cốc.

Lúc Hạt lão còn trẻ đã từng dùng phương pháp này đi vào Lôi cốc một lần, may mắn ngập trời chỉ chịu chút vết thương.

Nhưng đã mười năm trôi qua, bây giờ tình hình trong Lôi cốc thế nào không ai biết, thậm chí không thể xác định có Khuê xà thảo trong đó hay không. Vạn nhất mấy năm nay sét đánh quá nhiều, Khuê xà thảo tuyệt tích cũng khó nói.

Trước khi Cao Tấn vào cốc cũng không đắn đo quá nhiều về những khả năng này, hắn chỉ muốn hái được thảo dược có thể cứu mạng Tạ Khuynh, những cái khác không nằm trong phạm vi suy xét của hắn.

Bên tai sấm đánh ầm ầm, hơn mười năm chưa có ai bước vào trong cốc vang rền tiếng sấm, lọt vào tầm mắt Cao Tấn là một mảnh cháy đen. Điều làm lòng hắn lạnh lẽo chính là, đừng nói Khuê xà thảo sinh trưởng trên đất khô cằn, đến cả một ngọn cỏ tầm thường cũng không có.

Trong cốc không có gì chính là kết quả xấu nhất.

Cao Tấn không bỏ cuộc tiếp tục đi tới trước, một tiếng sấm vang lên, có tia chớp bổ vào tảng đá núi cách hắn một trượng. Tảng đá ấy liền vỡ vụn văng đầy ra đất.

Làm Cao Tấn nhìn đến ngây người.

Không phải là khung cảnh sấm sét đánh vào đá núi làm hắn sợ hãi, mà là cách tảng đá vừa vỡ kia khoảng nửa trượng, có một gốc thực vật xanh mọc ra từ trong vách đá, xoắn tròn như thân rắn, xanh bích như ngọc...

Lúc này chân trời lại có tiếng sấm vang, tựa hồ càng lúc càng gần, phảng phất như có vị đại tiên nào đang độ kiếp trong tầng mây trên đầu Cao Tấn. Mây đen dày đặc, bên trong sấm sét lập lòe, tựa như đang ấp ủ một đợt sét lớn.

Bây giờ Khuê xà thảo trong Lôi cốc gần như tuyệt tích, chỉ còn mỗi một gốc ngay trước mắt Cao Tấn.

Nó mọc trên vách núi cách mặt đất năm sáu trượng, vách đá trên rộng dưới hẹp. Đại khái đây là lý do gốc Khuê xà thảo kia còn tồn tại đến bây giờ, góc độ này sét khó đánh trúng.

Chỉ là vị trí này đối với Khuê xà thảo là tốt, nhưng đối với Cao Tấn lại khó càng thêm khó. Vì vách đá trơn nhẵn, không có mấy chỗ nhô lên, dù khinh công hắn tốt hơn nữa mà không có điểm tựa lực thì cũng vô pháp bám vào tường leo lên như thạch sùng.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu