Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 328: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tiểu Triệu không phải người kinh thành, đương nhiên không sánh bằng Chu Phóng thuộc như lòng bàn tay các thanh lâu trong kinh. Nghe vậy liên tục gật đầu, trong lòng hắn âm thầm cầu nguyện, sau này có cơ hội nhất định phải tới mấy nơi này kiến thức một chút.

Tô Biệt Hạc trêu ghẹo Chu Phóng:

"Ngươi vậy mà biết thật nhiều đó. Chắc đi không ít rồi phải không?"

Khuôn mặt trẻ tuổi của Chu Phóng phiếm hồng, khiêm tốn xua tay:

Mê Truyện Dịch

"Không có không có. Ta cũng chỉ nghe nói, haha, nghe nói thôi."

Tạ Khuynh ngồi cạnh lan can, nghe mọi người nói chuyện phiếm, hạt dưa trong tay bất tri bất giác đã ăn xong. Nhìn xung quanh một vòng, ánh mắt nàng rơi vào một đĩa hạch đào và một đĩa mứt hoa quả.

Nàng hơi thèm hạch đào, nhưng mà lười lột vỏ, liền vươn tay lấy mứt hoa quả.

Mứt hoa quả đặt trước mặt TL Kỳ. Hắn thấy nàng muốn ăn liền thay đĩa hạt dưa trước mặt nàng bằng đĩa mứt hoa quả, còn chủ động cầm một miếng đưa tới trước mặt Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh không khách khí, nhận miếng mứt không biết làm từ trái cây gì cho vào miệng, mặc dù cảm thấy hơi quá ngọt nhưng vẫn kiên trì ăn từng ngụm nhỏ.

Cao Tấn ngồi đối diện cầm mấy quả hạch đào. Không biết hắn làm cách nào mà đặt trong tay bóp bóp vài cái thì vỏ ngoài cứng rắn của chúng nó đã vỡ ra. Ngón tay thon dài của hắn tìm kiếm trong đống vỏ, rất nhanh đã lựa thịt quả ra, gom thành một đưa tới trước mặt Tạ Khuynh. TruyenLau

Tạ Khuynh nhìn thịt quả hạch đào trước mặt, lại nhìn ánh mắt những người khác đang đổ hết về phía mình. Nàng có ý đồ muốn dùng tiếng lòng đẩy lùi Cao Tấn:

[ bọn họ đều đang nhìn kìa, đừng có đưa cho ta. ]
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[ lấy về đi! ]

Cao Tấn lại phảng phất như không nghe thấy, cầm một quả hạch đào đưa tới bên miệng Tạ Khuynh, lãnh khốc nói:

"Ăn."
Website TruyenLau.com
Tạ Khuynh bị cơn điên bất ngờ của người này làm cho vô cùng xấu hổ. Hạch đào ở ngay bên miệng, ăn hay không ăn cũng chẳng có gì khác nhau.

Nàng bất đắc dĩ, đưa tay ra nhận:

"Tự ta ăn."

Cao Tấn lại tránh tay Tạ Khuynh, nhanh chóng nhét thịt quả hạch đào vào miệng nàng, số còn lại thì đưa vào tay nàng. Sau một loạt động tác, Cao Tấn còn đặc biệt liếc mắt sang TL Kỳ, cơ hồ viết hẳn hai chữ khiêu khích lên mặt.

Đại khái là TL Kỳ chưa bao giờ bị khiêu khích trước mặt nhiều người như thế, cũng bộc phát tính tình. Như để đáp trả hắn, TL Kỳ cầm một miếng mứt hoa quả đưa cho Tạ Khuynh:

"Không muốn ăn hạch đào thì ăn cái này đi."

Cao Tấn lập tức cảnh cáo:

"Nàng ấy muốn ăn hạch đào, không muốn ăn mứt hoa quả. Lấy ra!"

"Làm sao ngươi biết?"

"Ta chính là biết."

"Ngươi là giun đũa trong bụng nàng ấy sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ta biết còn rõ hơn giun đũa!"

"Làm sao ngươi biết?"

"Ta chính là biết a!"

"..."

Hai người đối chọi gay gắt làm Tạ Khuynh đã xấu hổ còn đau đầu. Bởi vì nàng đã nghe tiếng bàn bên nghị luận.

Ủa? Hai nam nhân kia sao lại vì một nam khác mà tranh giành tình cảm?

Eo, vậy ba người kia không phải là... Chậc chậc chậc.

Tạ Khuynh cúi đầu nhìn trang phục nam nhân trên người mình, trong lòng thầm mắng hai tên kia mấy lần. Ách, là Cao Tấn đơn phương bị mắng.

"Được rồi được rồi. Ta ăn hết." Tạ Khuynh bất đắc dĩ hòa giải.

"Không được!" Cao Tấn cường thế cự tuyệt:

"Chỉ có thể ăn hạch đào!"

Tạ Khuynh: …

TL Kỳ cười lạnh vì hành động bá đạo của Cao Tấn, vừa định mở màn đợt phản bác thứ hai, đã nghe Tô Biệt Hạc nãy giờ vẫn luôn chú ý tình huống dưới lầu lên tiếng:

"Chớ ồn ào. Nhìn xuống dưới xem ai tới."

Mọi người đồng loạt nhìn xuống, đã thấy dưới lầu có ba phương hướng đồng thời chen chúc trong đám người đang đi tới.

Ba phương hướng, ba nhóm người, nhìn khí thế này ai cũng không thua ai.

Tiểu Triệu đã điều tra qua, nhận ra bọn họ, thế là nhỏ giọng giải thích:

"Người cao lớn vạm vỡ kia chính là con trai của thủ lĩnh bộ lạc An Tây, tên A Thạch Mãng; người nam nhân trung niên ở giữa đi đường như lướt gió chính là Đại vương đệ nhất thiết khí Bắc Liêu Nhĩ Đức Nhạc; còn ông lão tóc bạc đứng gần nhất đang được hai tiểu nha hoàn đỡ là Tam Vương gia Thác Bạt Trượng."

Ba người này đúng là ba đối tượng đón tiếp trọng điểm của Vũ Dương cư đêm nay, ai ai cũng có lai lịch lớn.

"Cái Tam Vương gia kia cũng đã già như vậy rồi mà còn muốn tới đoạt nữ nhân. Nhìn đám người hầu hạ bên cạnh lão toàn là nha hoàn trẻ tuổi, lão gia hỏa đó chịu nổi sao?" Chu Phóng nghi hoặc đánh giá.

Tạ Khuynh thuận miệng trả lời:

"Nam nhân đến c.h.ế.t cũng vẫn là thiếu niên. Sự yêu thích lúc mười tám tuổi và lúc tám mươi tuổi đều không thay đổi. Ngươi đừng có kỳ thị người già có được hay không."

Chu Phóng: …

Sự có mặt của ba vị đại lão đồng nghĩa với việc mở màn cho sự kiện tranh đêm đầu của tối nay.

Quả nhiên, không bao lâu một tràng thanh âm ngọc tỳ bà như hạt châu rơi trên mâm ngọc vang lên. Nhạc lên làm tạp âm dưới lầu yếu đi, mọi người liên tục nhón chân ngóng chờ, muốn nhìn xem tiếng tỳ bà này từ đâu tới.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu