Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 453: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Nhưng thực hiện những điều này cần một quá trình rất dài, không có bất luận người nào chờ được, cho nên chúng ta không thích hợp. Phù đại nhân muốn mở rộng cửa lòng, vẫn nên tìm người khác đi."

Phù Diên Đông lẳng lặng nghe Tạ Nhiễm kể chuyện của nàng, vô cùng kinh ngạc vì loại chuyện 'đào hôn bỏ trốn' mà nàng cũng dám kể hắn nghe, không chút che giấu nào.

Bất quá, điều này cũng chứng minh, nàng quyết tâm không muốn dính dáng gì tới hắn nữa.

Phù Diên Đông nói:

"Ta cảm thấy ngươi đã thay đổi nhiều."

Tạ Nhiễm không phủ nhận:

"Trải qua sóng gió, con người sẽ thay đổi. Không phải ta xúc động nhất thời mà nói ra những lời này, ta chưa bao giờ thanh tỉnh như lúc này cả."

Phù Diên Đông nhìn chằm chằm Tạ Nhiễm một lát, đột nhiên nói:

"Ngươi biết dáng vẻ ngươi nói chuyện hiện giờ giống ai không?"

Tạ Nhiễm nhướng mày hỏi:

"Đừng nói là người trong lòng của ngươi nha?"

Phù Diên Đông bật cười, lắc đầu nói:

"Hoàng hậu nương nương."

Tạ Nhiễm thở phào, nói: Website TruyenLau.com

"À, dáng vẻ của ta và trưởng tỷ vốn đã giống nhau, còn cần ngươi phải nói sao?"

Phù Diên Đông nói:

"Trước kia dù ngũ quan hai người giống nhau thì khí chất vẫn khác biệt hoàn toàn. Ngươi là tiểu gia bích ngọc, chim tước trong lồng. Còn nàng ấy là... Bụi cỏ giang hồ. Nhưng bây giờ nhìn lại, chim tước ngươi đây đã sổ lồng, có vẻ muốn bay đi."

Tạ Nhiễm nghe Phù Diên Đông miêu tả mà cảm mạo, khinh thường lườm hắn một cái: Website TruyenLau.com

"Thôi đi, ngươi mới là chim tước."

Phù Diên Đông không cãi lại, mà chắp tay thi lễ với Tạ Nhiễm:

"Vậy Phù mỗ chúc Tạ nhị cô nương từ đây núi cao biển rộng, tiêu d.a.o dân gian." TruyenLau.com

Tạ Nhiễm đáp lễ, hai người nhìn nhau cười. Đến giờ phút này hòn đá treo trong lòng Phù Diên Đông rốt cuộc cũng rơi xuống đất.

Thì ra hắn nói muốn mở rộng cửa lòng chỉ là giả vờ thôi, nếu là thật, vì sao người khác từ chối lại khiến hắn thoải mái như thế.

Lúc bước ra khỏi Trấn quốc Tướng quân phủ, Phù Diên Đông nhịn không được lấy dây ngũ sắc trong túi treo bên hông ra, ngắm nhìn chân trời:

Nhị nương, có lẽ ta chưa quên được nàng.

Chưa quên thì không cần quên nữa.

Cuộc đời này thật hiếm có một người khiến ta nhớ mãi không quên, nếu đã không thể quên được, vậy thì giữ lại trong lòng đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mà trước khi hắn quên được người trong lòng, hắn không nên tiếp xúc nhiều với người khác. Nếu không có Tạ nhị cô nương cảnh tỉnh, Phù Diên Đông đã mơ hồ ở bên nàng. Đợi sau này hắn phát hiện mình căn bản không thể quên được Nhụy Nương, dù là hắn hay Tạ nhị cô nương đều không vui vẻ nổi.

Giống như bây giờ thật tốt.

Không chỉ Tạ Nhiễm tỉnh ngộ, hắn cũng tỉnh ngộ rồi.

Tháng ba của năm mới.

Khoảng thời gian này Tạ Nhiễm cưỡi ngựa tốt hẳn lên, thường xuyên vào cung cho Tạ Khuynh nghiệm chứng.

Hôm nay cũng thế, sau khi hai người chạy một vòng trên trại nuôi ngựa, Tạ Nhiễm được Tạ Khuynh cực lực tán thưởng.

Lúc chạy xong nghỉ ngơi uống nước, Tạ Nhiễm nói với Tạ Khuynh rằng mình muốn đi biên quan sống một thời gian, Tạ Khuynh khiếp sợ:

"Ngươi muốn đi biên quan ở?"

Tạ Nhiễm nhìn biểu cảm của Tạ Khuynh, không nhịn được cười hỏi:

"Lạ lắm sao? Tỷ đã ở biên quan hai mươi năm, đến phiên ta lại không thể à?"

Mê Truyện Dịch

"Không phải không phải." Tạ Khuynh xua tay:

"Đương nhiên ngươi có thể đi. Nhưng mà vì sao?"

Tạ Nhiễm đáp:

"Nói như thế nào đây... Phủ Tướng quân bây giờ chỉ còn mình ta, nương ở từ đường, cha ở biên quan, tỷ ở trong cung, cái tên tiểu tử Tạ đạc kia c.h.ế.t ở bên ngoài, mấy ngày liền không về nhà là chuyện thường."

Tạ Khuynh ngẫm lại thấy cũng đúng, nói:

"Nếu ngươi không muốn ở một mình thì vào cung ở cùng ta đi."

"Ở cùng tỷ?" Tạ Nhiễm ghét bỏ lắc đầu, 'thứ cho kẻ bất tài' với đề nghị của Tạ Khuynh:

"Ta không thèm đâu! Mỗi lần vào cung tìm tỷ, Bệ hạ đều dùng ánh mắt âm trầm nhìn ta. Nếu ta ở lại trong cung ngài ấy còn không gϊếŧ ta luôn sao."

"Nói hưu nói vượn! Hắn làm gì nhỏ nhen đến mức đó?"

Mặc dù có đôi lúc Cao Tấn rất dính người, Tạ Nhiễm tiến cung, cả ngày của Tạ Khuynh cơ bản đều dùng để bồi nàng, nhưng hắn cũng không thống hận đến mức gϊếŧ người.

Còn Tạ Nhiễm thì dường như trời sinh đã sợ Cao Tấn, mười phần tin tưởng vào phán đoán của mình:

"Chắc chắn có! Tỷ không thấy đâu, ánh mắt Bệ hạ nhìn ta vô cùng *****, là cái kiểu nghiến răng nghiến lợi. Chỉ giả bộ hiền lành trước mặt tỷ thôi..."

Tạ Nhiễm cảm thấy nhất định phải nói những gì mình biết cho trưởng tỷ nghe, không phải là châm ngòi ly gián, mà là muốn để trưởng tỷ hiểu rõ Bệ hạ hơn một chút.

Tạ Khuynh nhìn ra sau lưng Tạ Nhiễm, họ nhẹ một cái giải thích thay Cao Tấn:

"Không có. Khẳng định là ngươi hiểu lầm rồi. Hắn là một, một người rất rất tốt."

Nói xong còn chớp chớp mắt với Tạ Nhiễm. Ai ngờ Tạ Nhiễm nghe xong khó mà chấp nhận, kích động phản bác:

"Chỉ có một mình tỷ cảm thấy ngài ấy là người rất rất tốt thôi. Năm đó đăng cơ, tỷ có biết ngài ấy gϊếŧ bao nhiêu người ở kinh thành không? Quãng thời gian đó không ai dám bước chân khỏi cửa, nghe nói trước cửa cung treo t.h.i t.h.ể như treo thịt khô vậy."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu