Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 465: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Thánh chỉ này chỉ là kịch bản, không phải để ước thúc Hoàng hậu nương nương, mà là để cảnh cáo trên dưới Khôn Nguyên cung.

Đạo lý này mọi người đều hiểu.

Thế là, mấy ngày kế tiếp - những ngày nóng nhất của mùa hè - một món đồ ướp lạnh Tạ Khuynh cũng không được đụng tới, đến uống nước cũng phải uống nước ấm.

Mùa hè mà không cho ăn đồ lạnh, cuộc sống này thật là khó chịu.

Ngày thứ năm sau khi đạo thánh chỉ kia được ban ra, Tạ Khuynh rốt cuộc không chịu nổi nữa, buổi sáng sau khi Cao Tấn lên triều, lần đầu tiên Tạ Khuynh thức sớm thu xếp, làm lại nghề cũ --- chuồn khỏi cung, nàng nhanh chóng chạy tới tìm Cao Nguyệt trước khi hắn rời khỏi Sóc vương phủ.

Lúc nhìn thấy Tạ Khuynh mặc nam trang dán ria mép, Cao Nguyệt sửng sốt hồi lâu, đang định hỏi 'Các hạ là ai?', Tạ Khuynh đã mở miệng:

"Là ta."

Cao Nguyệt bừng tỉnh đại ngộ, sau đó kinh ngạc:

"Sao ngài lại thế này?"

Tạ Khuynh cũng không muốn nói là mình không chịu được quy định vô nhân đạo trong cung mới trốn ra, nàng chắp tay lại nói:

"Hoàng thúc ngươi nói, đừng suốt ngày bắt ngươi vào cung học võ, cũng nên ngẫu nhiên dẫn ngươi ra ngoài nhìn ngắm thế giới, dạy ngươi những điều tốt đẹp khác."

Cao Nguyệt: ...

"Tỉ như?"

Cao Nguyệt không biết 'thế giới bên ngoài' là thế giới gì, trừ võ công ra Hoàng hậu nương nương còn muốn dạy mình cái gì.
TruyenLau
Tạ Khuynh chỉ chỉ bản thân:

"Tỉ như cách sinh tồn ở thế giới bên ngoài thế nào. Tỉ như khi nào thì ngươi có thể giống như ta và hoàng thúc ngươi, tùy tâm sở dục xuất nhập cung đình."

Cao Nguyệt đã lớn lên thành một tên nhóc to xác, trải qua nửa năm luyện võ, dáng người hắn rắn chắc, không còn sợ sệt như lúc mới từ Bắc Liêu về. Hắn nhìn chằm chằm Tạ Khuynh một lát, nhớ tới chuyện hai ngày này trong Đông Thái điện đều có cung nhân chuyên đứng canh không cho Hoàng hậu nương nương uống đá.

"Thật ra ngài lén trốn ra ngoài đúng không?" Cao Nguyệt vạch trần.

Mê Truyện Dịch
Website TruyenLau.com
Mặt mo của Tạ Khuynh đỏ ửng, đã nói tiểu hài tử đừng thông minh quá, thật sự là đáng ghét.

"Khụ khụ." Tạ Khuynh ho khan hai tiếng với ý đồ muốn cứu vãn:

"Cái gì chứ... Ta, vốn dĩ, lâu lâu ra ngoài hóng gió thôi."

Cao Nguyệt bật cười:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau

"Hóng gió? Ngài xem việc làm... Hai chữ 'Hoàng hậu' hắn không dám nói ra, trực tiếp bỏ qua:

"Là ngồi tù hả?"

Tạ Khuynh chỉ vào Cao Nguyệt, mặt nàng biến sắc lạnh nhạt nói:

"Cảnh cáo ngươi không được nói vậy nghe chưa?"

"Ách?" Cao Nguyệt bị nàng hù dọa, Tạ Khuynh nghiêm mặt uốn nắn:

"Ta cùng lắm chỉ là bị tạm giam. Thúc thúc ngươi mới thật sự ngồi tù!"

Cao Nguyệt: …

Được rồi, thiên hạ này đều là của vợ chồng hai người, muốn nói thế nào cũng được.

Tạ Khuynh vươn tay kéo Cao Nguyệt về hướng mình rồi lại đẩy hắn ra phố Chu Tước, vừa đi vừa nói:

"Không đùa với ngươi đâu, làm Hoàng đế rất cực khổ. Ngủ trễ hơn chó thức sớm hơn gà. Mở mắt chào ngày mới là có một núi tấu chương đang đợi... Nhớ ngày đó lúc ta mới quen thúc thúc ngươi, hắn vừa lên ngôi, vẫn còn là một mỹ nam tử hào hoa phong nhã. Bây giờ chỉ mới làm Hoàng đế mấy năm đã có tóc bạc luôn rồi..."

Cao Nguyệt bị Tạ Khuynh đẩy đi, không biết Hoàng hậu xuất cung để làm gì, nhưng chỉ với mấy câu kể lể đầy chân thật này hắn đã có thể đánh giá được sở thích của vị hoàng thẩm này sẽ không quá cao nhã.

Quả nhiên, Tạ Khuynh không chút do dự đẩy Cao Nguyệt vào Phàn Trà lâu. Đây là trà lâu lớn nhất kinh thành, bất quá trà lâu này nổi tiếng không phải vì trà, mà vì nó đa dạng.

Phạm vi phục vụ của trà lâu này bao gồm uống trà nhưng không dừng lại ở đó.

Mọi người tới đây ngoài uống trà còn có thể nghe hát, xướng, phẩm rượu, đối thơ, đấu chữ. Nếu có Hồ cơ từ Tinh Kỳ phường tới kiếm ăn, lão bản trà lâu cũng sẽ tiếp đãi, đưa tiền đề Hồ cơ hiến vũ. Thế là khách trong trà lâu không cần đi Tinh Kỳ phường cũng có thể thưởng thức phong tình dị vực.

Dần dà nơi này liền thu hút một lượng khách lớn, không đến mức tam giáo cửu lưu, nhưng ngư long hỗn tạp là nhất định. Chỉ với việc ban ngày có cô nương tới đây xướng khúc cũng đủ để các phu nhân nhà đứng đắn không cho phép nam nhân và nhi tử mình ghé qua.

Nhưng Tạ Khuynh lại dẫn Cao Nguyệt tới.

Sợ hài tử ngoan là Cao Nguyệt đây sẽ ghét bỏ, trước khi vào cửa Tạ Khuynh đã chủ động dặn:

"Ta nói cho ngươi biết, ngàn vạn lần không thể bảo thủ. Người nào cũng gặp, cơm nào cũng ăn, không phân chia sang hèn thì mới có được lòng người. Đi thôi, ta đưa ngươi vào mở mang một chút."

Cao Nguyệt không biết đây là lần thứ mấy mình bó tay với Hoàng hậu.

Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua chiêu bài của Nguyệt Phàn lâu, chưa đi vào đã nghe thấy tiếng huyên náo bên trong. Đột nhiên Cao Nguyệt cảm thấy hoàng thúc cưới một nữ nhân li kinh phản đạo như vậy cũng thật không dễ dàng.

Trà lâu rất lớn, vừa vào hai người đã tìm được chỗ ngồi trong hành lang. Tạ Khuynh không có hứng thú với trà bánh của trà lâu, ngược lại đối với bánh lạnh, đá bào này kia vô cùng thích.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu