Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 367: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Tấn đặt đồ ăn lên bàn đá, hỏi bọn hắn:

"Ngày mai các ngươi liền đi sao? Có cần trẫm phái binh hộ tống?"

TL Kỳ nói:

"Mấy năm mất nước này, dân chúng tứ tán lưu ly, trong cương vực nhiều thêm không ít thế lực. Bất quá Mạnh Phó soái đã phụng chỉ phái cho chúng ta một chi hai ngàn binh, cùng vào Nam Cương bình loạn. Ân tình lần này, từ trên xuống dưới Nam Cương ta đều nhớ ơn Bệ hạ."

Nói xong, TL Kỳ lại muốn cúi đầu với Cao Tấn, Cao Tấn lại đỡ dậy, nói:

"Bình loạn không dễ, nếu có nan đề cứ tùy thời tìm trẫm, trẫm nhất định tuân thủ hứa hẹn giúp ngươi phục hưng Nam Cương."

Khi Cao Tấn biết được thân phận TL Kỳ cùng Tô Biệt Hạc, liền chủ động xuất kích tìm họ nói điều kiện, kết minh ước.

Sự tình Nam Cương cấu kết với Thẩm Thiên Phong, Cao Tấn sẽ bỏ qua chuyện cũ, chỉ cần Nam Cương phối hợp diệt trừ Thẩm Thiên Phong, sau đó giải Nhiếp hồn cổ, Cao Tấn sẽ trợ giúp Nam Cương phục quốc, thu phục cương vực.

Hiện giờ Nam Cương đã tuân thủ hứa hẹn, giải cổ độc trên người Cao Tấn, cũng phối hợp diệt trừ Thẩm Thiên Phong, chuyện bọn họ đáp ứng đã làm được, tiếp theo là chuyện Cao Tấn phải làm.

TL Kỳ lần nữa cảm tạ:

"Đa tạ Bệ hạ. Ngày mà Nam Cương phục quốc, sẽ cam nguyện phụ thuộc Lễ triều, trong vòng trăm năm vĩnh viễn không động can qua."

Ai có thể nghĩ tới, mối quan hệ ngoại giao trăm năm giữa Nam Cương cùng Lễ triều lại đạt thành trong một tòa tiểu viện nông gia tầm thường thế này.

Cao Tấn tới tìm Tạ Khuynh, TL Kỳ cùng Tô Biệt Hạc tiếp tục ở lại cũng không tiện lắm, liền chủ động cáo từ. Cao Tấn cùng Tạ Khuynh ra ngoài tiễn hai huynh đệ.

Tô Biệt Hạc lên ngựa trước, nghĩ tới nghĩ lui vẫn đi tới trước mặt Cao Tấn, cung kính dập đầu lạy ba cái cáo biệt:

"Bệ hạ, thần sẽ không bao giờ quên những năm tháng cùng Bệ hạ tắm m.á.u chiến đấu, Bệ hạ vĩnh viễn là Bệ hạ của thần, bất cứ lúc nào ngài gọi thần, thần muôn lần c.h.ế.t không chối từ."

Cao Tấn đỡ hắn Tô Biệt Hạc dậy, ôm lấy, quần thần lưu luyến chia tay.

TL Kỳ cùng Tô Biệt Hạc giục ngựa rời đi, Cao Tấn cùng Tạ Khuynh đứng cạnh cửa ai cũng không nói chuyện, vẫn luôn dõi mắt theo bóng dáng hai con ngựa từ từ biến mất trong ánh từ dương ở chân trời. TruyenLau.com

"Các ngươi thông đồng lúc nào?" Tạ Khuynh hỏi Cao Tấn.

Cao Tấn không nói chuyện, chỉ vươn cánh tay dài ôm lấy bả vai Tạ Khuynh, không khách khí dựa nửa người lên người nàng, buồn bã ỉu xìu nói:
Website TruyenLau.com
"Ngày mai ta cũng phải đi."

Lòng Tạ Khuynh căng thẳng, gật đầu nhẹ:

"Ừm, đi đi."

Cao Tấn hỏi nàng:

"Còn ngươi?" TruyenLau

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh nhìn thẳng hắn một lát, đẩy cánh tay hắn đang khoác lên vai mình ra, đi vào trong viện:

"Ở lại đây a."

Cao Tấn cùng nàng vào viện, đóng cửa sân lại, như nhất gia chi chủ khóa cả ba chốt cửa.

Tạ Khuynh xoay người, thấy Cao Tấn đi về hướng nàng, lúc này mặt trời chiều đã ngã về Tây, hào quang đỏ chiếu sau lưng Cao Tấn, như phủ một tầng ánh kim cho hắn, cả người lập lòe tỏa sáng.

"Ngươi chắc không?" Cao Tấn nghiêm mặt hỏi Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh vô thức né tránh ánh mắt hắn: "Chắc a."

Cao Tấn không nói chuyện, cứ như vậy nhìn Tạ Khuynh chằm chằm, nhìn đến mức lòng nàng run rẩy, không nhịn được nghĩ:

[ nhìn ta làm gì? ]

[ ta thật sự không đi kinh thành. ]

[ phí nhiều sức lực như vậy mới hồi biên quan, giờ lại muốn ta trở về, giày vò lắm thế. ]

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn chính là đang chờ tâm lý Tạ Khuynh hoạt động, nghe được thì không nói gì nữa, đem thịt cá rau quả lúc nãy đặt trên bàn đá xách vào phòng bếp.

Tạ Khuynh nhìn bóng dáng ủ rũ ỉu xìu của hắn, trong lòng hơi khó chịu:

[ biểu cảm gì đó hả? ]

[ sao không nói câu nào hết vậy? ]

[ ta đã nói trước là không đi mà. ]

Nghĩ đến đây, Cao Tấn bỗng nhiên quay đầu rống lớn một câu:

"Biết rồi, ngươi đừng có nói mãi."

Tạ Khuynh bị hắn làm giật nảy mình, sững sờ nhìn hắn. Cao Tấn rống xong phẫn nộ quay người tăng tốc bước vào bếp.

Tạ Khuynh không thể hiểu được cơn giận bất thình lình này của hắn, muốn đi theo nói gì đó, nhưng lại sợ tạo hy vọng cho hắn. Có một số nhất định phải quyết đoán.

Dù sao nàng cũng đã quyết định, từ nay về sau sẽ lưu lại biên quan. Ngày mai hắn về kinh thành, lại làm Hoàng đế như cũ, tam cung lục diện bảy mươi hai phi tần, suиɠ sướиɠ miễn bàn.

Tạ Khuynh ở biên quan chán thì sẽ đi Mạc Bắc, đi Giang Nam, Vân Quý gì đó, thiên hạ to lớn, địa phương thú vị nhiều như thế, Tạ Khuynh có đi cả đời, chơi cả đời cũng không thể đi hết từng tấc non sông.

Còn tình cảm gì đó, sau khi tách nhau ra sẽ dần phai nhạt, chỉ cần chút thời gian, không phải vấn đề lớn.

Nghĩ như vậy, Tạ Khuynh liền không theo vào bếp, trực tiếp đi hậu viện dọn dẹp.

Viện nhà nàng nhỏ, nàng ngồi trong hậu viện có thể nghe được động tĩnh trong bếp, thỉnh thoảng có thể ngửi thấy mùi thơm mê người truyền tới, đem con sâu tham ăn trong bụng Tạ Khuynh câu lên mấy lần. Nàng dùng tự chủ cực lớn mới không đi vào bếp.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu