Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 417: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Nàng cưỡi tiểu hắc mã, Cao Tấn cưỡi một tiểu hồng mã, hai người hai ngựa dưới ánh chiều tà rực rỡ nhàn nhã tiến vào phố Chu Tước.

Hai con ngựa này đều là Hãn Huyết mã được Tây Vực tiến cống, bất quá lúc ấy tính tình tiểu hồng mã hơi tốt hơn chút đỉnh, không giày vò hành hạ mấy người trong trại nuôi ngựa. Còn tiểu hắc mã nóng tính, khắp nơi đá người hất người, đúng lúc gặp được Tạ Khuynh liền bị thuần phục.

Tạ Khuynh vốn tưởng xuất cung rồi sẽ không được gặp lại tiểu hắc mã nữa, không ngờ Cao Tấn còn có chút lương tâm, đem nó đưa ra ngoài cung.

Cao Tấn ngồi trên lưng ngựa, nhìn Tạ Khuynh chốc chốc sờ sờ lông bờm tiểu hắc mã, chốc chốc lại vỗ vỗ cổ nó, còn thỉnh thoảng cúi người ôm một cái, không biết nói nhỏ vào tai nó cái gì...

Tóm lại, nàng quan tâm ngựa hơn quan tâm hắn.

Cao Tấn cũng thật không nghĩ tới, có một ngày mình sẽ lưu lạc đến mức tranh giành tình cảm với một con ngựa, muốn cố biểu hiện cao quý một chút, nhưng phần ủy khuất này hắn thực sự không chịu nổi, nhịn không được nói:

"Êy, có ta là một người sống sờ sờ ở bên cạnh bồi nàng mà nàng lại xem như không thấy, quá đáng lắm."

Tạ Khuynh ngồi thẳng lên liếc mắt nhìn hắn, lành lạnh nói:

"Người sống sờ sờ mới phiền đó, ai mượn ngươi bồi?"

Cao Tấn ngỡ ngàng:

"Nàng có lương tâm hay không? Trước đây nàng sẽ không nói với ta như vậy."

Tạ Khuynh liếc mắt hỏi lại:

"Ngươi xác định là không?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cao Tấn bị nghẹn, ngượng ngùng ho khan, hình như là có, trước kia nữ nhân này mắng thầm hắn phải nói là hung ác.

"Cái đó không giống, trước kia nàng không biết ta có thể nghe được, nàng len lén mắng, hiện tại sau khi dỗi ta xong nàng cũng hoàn toàn không tránh ta nữa." Cao Tấn tranh luận.

"Vậy sao? Không có chú ý."

Tạ Khuynh hững hờ đáp, tới đoạn đường phân nhánh thì ghìm cương ngựa, cân nhắc xem đi hướng nào, bên trái là Thiên Hương lâu, bên phải là Yên Nhạc phường.

Thiên Hương lâu có chân giò, nhưng chân giò ngon hơn nữa thì ăn nhiều cũng ngán. Yên Nhạc phường có Say Hoa Âm, đáng tiếc là quá mắc...
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Bất quá." Không biết Cao Tấn nghĩ tới cái gì lại nở nụ cười:

"Điều này nói rõ nàng ở trước mặt ta ngày càng chân thật, còn biết ỷ sủng sinh kiêu, rất tốt rất tốt."

Tạ Khuynh bội phục năng lực bổ não của hắn, dùng roi ngựa chọc chọc cánh tay hắn:

"Đã đến giờ cơm, ngươi có đói không?" Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cao Tấn hỏi: "Nàng đói bụng?"

Tạ Khuynh gật đầu: "Ừm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cao Tấn sảng khoái nói:

"Vậy thì đi ăn cơm, muốn ăn cái gì?"

Tạ Khuynh lập tức chỉ sang bên phải:

"Đi Yên Nhạc phường đi, đậu phộng chỗ này ăn cực kỳ ngon."

Nói xong, không đợi Cao Tấn kịp phản ứng, Tạ Khuynh trực tiếp chuyển hướng đầu ngựa đi sang con đường bên phải. Cao Tấn đầu đầy chấm hỏi, đậu phộng... Có thể ngon tới mức nào được?

Một khắc sau, hai người ngồi xuống bàn trong Yên Yên Nhạc phường. Bởi vì là giữa trưa nên khách trong đại đường rất nhiều.

Lúc tiểu nhị tới hỏi hai người ăn gì, Tạ Khuynh liếc mắt sang Cao Tấn một cái, thầm tính toán thực lực ai kia, đánh bạo giơ một bàn tay năm ngón với tiểu nhị, sau đó lại đổi thành bốn, nói:

Mê Truyện Dịch

"Bốn vò Say Hoa Âm, mấy món khác tùy ý."

Dừng một chút, thấy Cao Tấn mặt mũi tràn đầy nghi hoặc nhìn mình, Tạ Khuynh lại thêm một câu:

"Với đĩa đậu phộng nữa."

Tiểu nhị thấy hai vị khách này vừa vào liền gọi bốn vò Say Hoa Âm, hai trăm lượng một vò, bón vò là tám trăm lượng. Nhà bình thường ai dám chi tiêu như vậy, chỉ sợ gặp bọn ăn chùa uống chùa, gọi thật nhiều rồi không tính tiền mới thế...

"À, tiểu nhân xác nhận lại với hai vị một chút, là bốn vò Say Hoa Âm sao? Hai vị hẳn là biết giá cả Say Hoa Âm của bản ***** nhỉ?"

Tạ Khuynh nghe ra ý tứ của tiểu nhị, lông mày nhíu lại, oán thầm với Cao Tấn:

[ xem thường ai hả? ]

[ lần trước ta tới tiểu nhị cũng đâu làm vậy, đây là xem thường ngươi đó! ]

[ nhanh, đem bạc đập lên bàn cho hắn mở mang. ]

Cao Tấn: ...

Giờ thì hắn đã biết, đậu phộng Yên Nhạc phường ngon ở chỗ nào.

Bảo tiểu nhị kề tai qua, chỉ thấy Cao Tấn nhỏ giọng nói vào tai tiểu nhị gì gì đó. Tiểu nhị lập tức mặt mũi chấn kinh nhìn Cao Tấn, sau đó cung kính hành lễ, vội vàng chạy lên lầu.

Phòng bếp Yên Nhạc phường ở phía sau lầu một, tiểu nhị chạy lên lầu trên làm gì?

"Ngươi nói gì với hắn?" Tạ Khuynh hỏi.

Cao Tấn lại không nói câu nào, rót nước trà đưa đến trước mặt Tạ Khuynh, biểu hiện thần bí này làm lòng Tạ Khuynh ngứa ngáy hết cả lên.

Chỉ chốc lát sau, liền thấy một người xuất hiện ở cầu thang, mặc trường bào phú quý, để ria mép, nhìn dáng vẻ giống như lão bản. Hắn đứng trên đầu cầu thang thăm dò nhìn vào đại đường, nhìn theo hướng tiểu nhị chỉ.

Trước tiên lão bản nhìn thoáng qua Tạ Khuynh, không có phản ứng gì, ngay sau đó nhìn sang người ngồi đối diện nàng, mắt thường cũng thấy được người lão giật b.ắ.n lên, chạy chậm từ cầu thang xuống. Tiểu nhị hai bên trông thấy lão bản nhà mình đi xuống cũng giật nảy lui sang hai bên. Đến cả chưởng quầy đang tính tiền phía sau quầy cũng bị kinh động, bước ra khỏi quầy quan sát.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu