Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 303: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Tướng quân, Thiếu tướng quân xin chờ ở đây một lát, Bệ hạ đang ở bên trong thảo luận chính sự, chốc lát sẽ tới."

Chức vụ Đại nội Tổng quản của Vạn công công bị Lý Tổng quản thay thế, Vạn công công bất đắc dĩ phải xuất cung hồi hương. Bây giờ hết thảy đã về chỗ cũ, Cao Tấn cũng phái người đi tìm Vạn công công, lúc này hẳn là đang trên đường về.

Trước khi Vạn công công về Đại nội, Chu Phóng là Thống lĩnh Thị vệ sẽ tạm thời thay chức vụ nghênh hướng Minh Trạch cung.

Tạ Viễn Thần cùng Tạ Đạc được mời tới gian nước trà của Minh Trạch cung chờ, lúc cung tỳ dâng trà, Tạ Viễn Thần nhỏ giọng căn dặn Tạ Đạc:

"Lát nữa có thể Bệ hạ sẽ nhắc đến chuyện Tạ Nhiễm, nhất định không được nói sai, hiểu chưa?"

Tạ Đạc liên tục gật đầu:

"Phụ thân yên tâm. Miệng ta rất kín."

Chuyện Tạ Khuynh thay Tạ Nhiễm vào cung, tuyệt đối trở thành một trong những bí mật mà tổ tông Tạ gia nhất định phải giữ kín. Không cần Tạ Viễn Thần nhắc nhở, tự Tạ Đạc cũng biết phải ngậm miệng.

Giờ phút này Tạ Viễn Thần lại không lạc quan được như Tạ Đạc, đêm đó sau khi ông nhìn thấy Tạ Khuynh cải trang xuất hiện trong cung, Tạ Viễn Thần liền ý thức được sự tình có lẽ đã vượt qua khỏi kế hoạch ban đầu của ông.

Hiện tại còn chưa biết Bệ hạ đã phát hiện được bao nhiêu. Nhưng Tạ Viễn Thần dám khẳng định, đối với việc Tạ Nhiễm chết, lòng Bệ hạ có hoài nghi. Sống phải thấy người c.h.ế.t phải thấy xác, Tạ Viễn Thần cường thế mang t.h.i t.h.ể ra khỏi cung chính là một điểm đáng ngờ lớn.

Nhưng Tạ Viễn Thần không có cách, dù bị hoài nghi ông cũng phải làm. Tạ Khuynh có nhân sinh của riêng nó, không thể mang danh Tạ Nhiễm sống trong cung cả cuộc đời.

Vì giải quyết tốt hậu quả, ông đã phát tang ở Tạ gia, trong quan tài thì tìm một nữ thi có hình thể không khác lắm với Tạ Nhiễm và Tạ Khuynh mà đường đường chính chính hạ táng. Website TruyenLau.com

Như vậy sau này Bệ hạ có nhận ra gì đó, muốn kiểm chứng, thì đào mộ lên trong quan tài vẫn có thi thể. Lúc đó t.h.i t.h.ể biến sắc, ai có thể phân biệt người nằm đó có phải Tạ Nhiễm hay không?

Đây là lý do mà Tạ Viễn Thần dứt khoát ra tay ngay lúc Bệ hạ thanh lý triều đình. Lúc Bệ hạ không rảnh quan tâm những chuyện nhỏ nhặt này mà mang người đi, chờ đến lúc ngài ấy muốn kiểm chứng thì có những cách đã không còn tác dụng. Có chút gian trá, nhưng cũng bất đắc dĩ.

Trên hành lang truyền tới tiếng bước chân, sau đó là giọng của Cao Tấn: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Tướng quân tới rồi sao?"

Chu Phóng trả lời:

"Bẩm Bệ hạ, Tạ Tướng quân cùng Thiếu tướng quân đều đang chờ ở gian nước trà."
TruyenLau.com
Tạ Viễn Thần cùng Tạ Đạc đi ra hành lễ, Cao Tấn tiến lên đỡ Tạ Viễn Thần dậy:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tướng quân không cần đa lễ, theo trẫm vào điện."

Cao Tấn đón phụ tử Tạ gia vào điện, cho người ban thưởng ghế ngồi.

Cao Tấn không ngồi vào long ỷ mà cùng phụ tử Tạ gia ngồi trên ghế bành ở phía đối diện, bộ dáng này không giống như nói quốc sự.

Không nói quốc sự, vậy chính là gia sự.

Tạ Viễn Thần căng thẳng, tập trung mười hai phần tinh thần.

Cung tỳ tới dâng trà, Cao Tấn thủ thế 'Xin mời' với Tạ Viễn Thần. Tạ Viễn Thần tạ ơn, nâng chung trà lên chờ Cao Tấn mở miệng. Nhưng nửa ngày mà Cao Tấn vẫn chưa nói gì, chỉ tự mình uống trà.

Loại cảm giác rõ ràng có điều muốn nói nhưng lại cố tình không nói này thật làm người ta khó chịu, Tạ Viễn Thần đánh trận cả đời, tự thấy mình tinh thông binh pháp và nhân tâm. Nhưng giờ phút này ông lại có cảm giác bị người dắt mũi dẫn đi, ngặt nỗi ông lại không thể nói gì.

Cao Tấn chậm rãi uống nửa chén trà, hỏi Tạ Đạc:

"Thương thế của ngươi sao rồi?"

Tạ Đạc đang nhâm nhi tư vị nước trà của hoàng cung, đột nhiên bị hỏi, hắn ngây ngẩn cả người, nửa ngày mới mờ mịt muốn đứng dậy, bị Cao Tấn giơ tay ngăn: "Ngồi đi."

"Vâng." Tạ Đạc ngồi xuống lại, lưng thẳng tắp, cung kính trả lời:

Mê Truyện Dịch

"Thương thế của thần đã tốt ạ, đa tạ Bệ hạ."

Cao Tấn gật đầu:

"Nghe Thái y nói, thương tới phế phủ, cần phải điều dưỡng thật tốt. Ngươi còn trẻ, không thể lưu lại mầm bệnh."

Tạ Đạc bị Hoàng đế quan tâm thụ sủng nhược kinh, cuống quít đứng dậy hành lễ: "Vâng, đa tạ Bệ hạ."

Cao Tấn lại cho hắn ngồi xuống, nói:

"Nhắc tới hôm đó, trẫm thật không ngờ trong sứ đoàn Bắc Liêu lại có một cao thủ như vậy. Khiến ngươi mạo hiểm, trẫm thật có lỗi." Bỗng nhiên Cao Tấn chuyển đề tài:

"Đúng rồi, trẫm hỏi binh lính đêm đó cùng ngươi đi truy nã Hoàng tử Bắc Liêu, bọn họ nói có một vị cao thủ thần bí đột nhiên xuất hiện tương trợ. Khoảng thời gian này trẫm bận rộn quá, còn chưa kịp hỏi ngươi, vị cao thủ thần bí kia là nhân sĩ phương nào, nhà ở đâu, tuổi tác bao nhiêu. Bây giờ triều đình đang rất cần người, ngươi đừng ngại tiến cử hắn vào triều. Trẫm sẽ không bạc đãi hắn."

Tạ Đạc bỗng nhiên đứng hình, lưng hắn ưỡn đến mức hơi ngửa về sau, cổ cứng ngắc như máy móc, miệng như miệng cá vừa bị bắt lên bờ, lúc đóng lúc mở, nhưng nhả không ra được dù một cái bong bóng.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu