Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 312: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

[ trời đất ơi, Như Lai phật tổ ơi. ]

[ sao lại là vị tổ tông này! ]

[ chạy, chạy! ]

Tạ Khuynh dứt khoát xoay người bỏ chạy. Nhưng dù người nọ vẫn như cũ không quay đầu thì cũng đoán trước được động tác của Tạ Khuynh. Trước khi nàng chạy trốn, hắn hỏi một câu:

"Đi đâu vậy?"

Tạ Khuynh đành phải rụt chân về. Cao Tấn quay đầu, hắn mang mũ vấn đầu khăn hắc sa, mặc áo bào cổ tròn, trên dây lưng treo bội kiếm và hầu bao, kiểu dáng hầu bao Tạ Khuynh phải nói là hết sức quen thuộc.

[ thật đúng là hắn! ]

[ hắn, hắn, hắn... ]

[ trời muốn diệt ta! ]

[ từ từ, bây giờ ta là Tạ Khuynh mà. Tạ Khuynh không quen hắn. ]

Trả lời hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh, giả vờ như mình không nhận ra Cao Tấn, hỏi:

"Vị nhân huynh này tìm ta? Chúng ta... Quen nhau?"

Cao Tấn sớm đã nhìn thấu hai cha con này, đều là loại người không thấy Hoàng Hà tâm không chết, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

"Ta tìm Tạ Khuynh. Là ngươi phải không?" Cao Tấn mỉm cười.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mi tâm Tạ Khuynh nhảy một cái, cố giữ bình tĩnh:

"Đúng. Ta là Tạ Khuynh, dám hỏi nhân huynh đây là vị nào?"

Cao Tấn bất động thanh sắc ngồi xuống, còn không chút khách khí ngồi ở chủ vị phòng khách, dù bận vẫn ung dung nhìn Tạ Khuynh, vẫy tay với nàng, để nàng tới gần nói chuyện.

Tạ Khuynh cứ việc mười hai phần không nguyện ý, nhưng sự chột dạ khiến nàng không có tự tin, đành bước lên hai bước. Website TruyenLau.com

Cao Tấn quét mắt một vòng nhìn từ đầu đến chân, phát hiện nàng gầy hơn lúc đóng vai Bình An.

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh bị nhìn đến khó chịu, luôn cảm thấy cứ an tĩnh như vậy nàng sẽ bại lộ, kiệt lực tìm chủ đề:

"Nhìn hai vị công tử đây không giống người biên quan, không biết là nhân sĩ phương nào?" Website TruyenLau.com

Cao Tấn kiên nhẫn trả lời: "Chúng ta từ kinh thành tới."

Tạ Khuynh bừng tỉnh đại ngộ:

"À à à, kinh thành! Chẳng lẽ là cha ta cho hai vị tới tìm ta?" Nói xong dừng một chút, thêm vào câu: "Cha ta là Tạ Viễn Thần, hai vị có quen không?"

"Ừm." Cao Tấn gật đầu: "Trấn quốc Tướng quân Tạ Viễn Thần, chúng ra quen."

Tạ Khuynh nói thêm:

"Cha ta ở kinh thành thế nào? Có nói lúc nào trở về không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cao Tấn đối đáp trôi chảy:

"Tướng quân còn ở kinh thành, không nói lúc nào về."

[ cứu mạng a. Không còn gì để nói nữa. ]

Tạ Khuynh liều mạng hỏi Cao Tấn:

"Vậy không biết hai vị tìm ta có việc gì?"

[ duỗi đầu một đao, rụt đầu cũng một đao. Chết sớm siêu sinh sớm. ]

Cao Tấn chỉ cười không nói, ngoắc ngoắc ngón tay như đùa cẩu, kêu Tạ Khuynh tới gần chút.

Tạ Khuynh đ.â.m lao phải theo lao, tiến về trước một bước. Nhưng Cao Tấn vẫn chưa hài lòng với khoảng cách này, tiếp tục câu ngón tay cho Tạ Khuynh lại gần chút.

Xiên thịt trong tay sắp bị nàng bóp nát. Tạ Khuynh dùng tự chủ cực lớn nàng mới không trở mặt tại chỗ.

Vò mẻ không sợ sứt, Tạ Khuynh nhanh chóng đi tới trước mặt Cao Tấn, hạ giọng cảnh cáo:

"Công tử có lời gì nói thẳng, đừng thừa nước đục thả câu."

Cao Tấn nhìn chằm chằm mặt Tạ Khuynh gần trong gang tấc, bỗng nhiên đưa tay nhéo khóe miệng nàng. Tạ Khuynh sợ hãi nhảy dựng về sau mấy bước như lò xo, che mặt nhìn Cao Tấn gào lên:

"Ngươi làm gì vậy?"

[ đúng! ]

[ ác nhân cáo trạng trước cũng tốt, trả đũa cũng tốt. ]

[ tóm lại, thanh âm lớn hơn hắn là được rồi! ]

Cao Tấn nhướng mày cười lạnh, giơ ngón cái và ngón trỏ lên. Một hạt vừng bé xíu bị hắn nắm trong hai ngón tay.

"Trên mặt ngươi dính bẩn, ta thay ngươi lấy xuống thôi." Cao Tấn không có chút xấu hổ nào, nói rất tự nhiên.

Đám người đứng đầy ngoài phòng tiếp khách ngó vào hóng chuyện tưng bừng, ngăn cũng ngăn không được, sôi nổi thầm thì với nhau suy đoán mối quan hệ giữa Tạ Khuynh và vị khách nhân sáng sớm tới cửa này.

Các nàng tự cho là thanh âm rất thấp, nhưng Tạ Khuynh vẫn nghe rõ rõ ràng ràng.

Lúc Tạ Khuynh cảm thấy bất lực, một thanh âm không nên xuất hiện đã xuất hiện:

"Vây hết quanh đây làm gì? Giống cái gì hả?"

Trong nháy mắt khi thanh âm Tạ Nhiễm vang lên, màng nhĩ Tạ Khuynh như rung lên, hỏa tốc đi tới bên cửa muốn ngăn Tạ Nhiễm lộ diện.

Nhưng mà dù nàng đã tận lực chạy tới, vẫn chậm một bước. Tạ Nhiễm cứ như vậy công khai, đĩnh đạc xuất hiện trước mặt Cao Tấn.

"Tỷ tỷ, ta nghe hạ nhân nói, sáng sớm đã có cái nam nhân tới tìm tỷ, là ai a? Cũng thật không có quy củ."

Bên ngoài có nam nhân tìm Tạ Khuynh, ngay lập tức liền có người đến thông tri cho Tạ Nhiễm. Mặc dù Tạ Nhiễm thấy không ổn nhưng cảm thấy người tới nhất định là bằng hữu ở biên quan của Tạ Khuynh. Coi như cho Tạ Khuynh mặt mũi, Tạ Nhiễm kêu hạ nhân mời người vào phòng khách.

Tạ Nhiễm rửa mặt chải đầu xong mới chạy tới xem rõ ngọn ngành. Vốn còn đang nghĩ xem nên nói thế nào cho uyển chuyển với vị thứ tỷ lớn lên ở biên quan không rõ cấp bậc lễ nghĩa này: Cô nương đứng đắn trong sạch sẽ không có nam nhân nào sáng sớm tinh mơ tìm tới cửa.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu