Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 494: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Phù Diên Đông cứ như vậy mơ mơ hồ hồ dẫn người vào cung.

Nói rõ tiền căn hậu quả cho Cao Nguyệt và Chu Phóng nghe xong, cả ba người cùng đưa mắt nhìn cây thiêm có hoa văn ngân hạnh trong tay Phù Diên Đông.

Ai cũng không ngờ tới, vị Vân Thiền đại sư đã lâu không lộ diện, điệu thấp đến mức thế nhân cho rằng ngài không còn tại thế lại có một đoạn cơ duyên với Hoàng hậu nương nương.

Có Vân Thiền đại sư ở đây, Hoàng hậu nương nương bị Thái y khẳng định sống không quá ba ngày nói không chừng còn cơ hội.

**

Cao Tấn nghiêng người đặt Tạ Khuynh lên giường, cho vị Vân Thiền đại sư đột nhiên xuất hiện này bắt mạch. Hắn ngồi xổm bên đầu giường, không nói câu nào đợi kết quả chẩn bệnh.

Nửa khắc trôi qua.

Một khắc trôi qua.

Vân Thiền đại sư bắt mạch cho Tạ Khuynh tốn trọn vẹn hai khắc đồng hồ, lão rút tay về Cao Tấn mới dám lên tiếng:

"Đại sư, nàng ấy thế nào?"

Vân Thiền đại sư đứng dậy suy nghĩ một lát, trả lời:

"Trong cái rủi có cái may, mặc dù tình huống của nương nương hung hiểm, nhưng cũng không phải hết đường sống."

Cao Tấn nghe được câu này, không hiểu sao đỏ cả vành mắt, thậm chí hắn cho rằng mình đã nghe lầm.

"Lời đại sư nói... Là thật?" Cao Tấn hỏi lại.

Vân Thiền đại sư chắp tay trước ngực: TruyenLau

"A Di Đà Phật, người xuất gia không nói dối."

"Chắc hẳn Bệ hạ đã biết, Hoàng hậu nương nương trúng một loại kịch độc không có giải dược. Người trúng độc này, chỉ trong vòng nửa ngày sẽ thất khiếu chảy m.á.u mà chết." Vân Thiền đại sư nói.

Cao Tấn gật đầu:

"Đúng vậy. Các Thái y dùng y thuật cả đời tích lũy cũng chỉ có thể giữ được Tạ Khuynh ba ngày."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mê Truyện Dịch

Vân Thiền đại sư chợt lắc đầu:

"Cũng không phải là các Thái y giữ mạng nương nương ba ngày. Dù bọn họ không làm gì, trong vòng ba ngày nương nương cũng không chết."

Cách nói này Cao Tấn không hiểu, hắn cúi xuống lạy đại sự một cái thật sâu:

"Cầu đại sư cứu nàng."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vân Thiền đại sư chắp tay trước n.g.ự.c đáp lễ:

"Bệ hạ không cần đa lễ, nghe lão nạp nói hết đã."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Trừ trúng kịch độc này ra, trong tâm mạch nương nương còn một loại độc tố phi thường mạnh mẽ. Chính vì có loại độc tố kia kiềm hãm, nương nương mới không bị loại kịch độc kiến huyết phong hầu này gϊếŧ c.h.ế.t ngay lập tức."

Cao Tấn nhớ lại quả thật có một lần Thái y hỏi Tạ Khuynh từng trúng độc phải không. Nhưng Tạ Khuynh thề thốt phủ nhận, thân thể nàng lại không có phản ứng gì...

"Nhưng trước đó thân thể nàng cũng không có gì khó chịu." Cao Tấn nói.

Vân Thiền đại sư nói:

"Độc kia giấu trong ẩn mạch, nếu không phải lần này bị kịch độc kíƈɦ ŧɦíƈɦ thì đã không phát tác nhanh như vậy."

"Nhờ vậy mới thấy được nương nương là người phúc trạch thâm hậu, nên độc tố kia mới phát tác vào lúc này. Nếu bình an vô sự trôi qua ba năm, Như Lai Phật Tổ tới cũng hết cách xoay chuyển."

Cao Tấn như lọt vào sương mù, cũng không biết lời vị Vân Thiền đại sư không rõ tuổi tác này nói có ý gì. Hắn chỉ muốn biết lão hòa thượng này có cứu được Tạ Khuynh hay không.

"Khẩn cầu đại sư giải độc cho nàng." Cao Tấn lại hành lễ lần nữa.

Vân Thiền đại sư lại lắc đầu:

"Độc của nương nương lão nạp không giải được."

"Cái gì?" Cao Tấn chất vấn:

"Nhưng vừa rồi rõ ràng đại sư đã nói Tạ Khuynh còn cứu được?"

"Nương nương đúng là còn cách cứu, nhưng không phải lão nạp cứu. Phải biết nguồn gốc của độc tố còn sót lại trong cơ thể nương nương, tìm ra người hạ độc thì mới có thể cứu chữa." Vân Thiền đại sư bổ sung.

Cao Tấn chỉ cảm thấy chút hy vọng vừa nhen nhóm của mình lại bị một chậu nước lạnh dập tắt.

Trước đó hắn không biết độc tố còn sót trong người Tạ Khuynh lợi hại như vậy, đừng nói tìm ra người hạ độc, ngay cả Tạ Khuynh trúng độc gì hắn cũng không biết.

"Ta, ta không biết nàng ấy trúng độc gì, đi đâu mà tìm người hạ độ? Đại sư đây không phải là làm khó người khác sao?" Cao Tấn thất vọng.

Vân Thiền đại sư lại không quá quan tâm tới sự buồn rầu của hắn, chỉ vào Tạ Khuynh mà nói:

"Bệ hạ không biết nhưng chắc chắn nương nương biết. Chờ nương nương tỉnh lại tự nói ra là được."

Vân Thiền đại sư nói xong, không đợi Cao Tấn mở miệng đã lấy một cái bình sứ hơi cũ từ trong áo cà sa, đưa cho Cao Tấn rồi nói:

"Bên trong có một viên đan bảo mệnh, Bệ hạ nghĩ cách cho nương nương uống cùng với nước."

Cao Tấn nhận lấy bình sứ, hoài nghi lão hòa thượng không rõ lại lịch này:

"Đây là thuốc gì?"

Vân Thiền đại sư liếc Cao Tấn một cái, nói:

"Đây là Vạn Tâm đan, thế gian chỉ có hai viên. Một viên trong đó gia gia ngươi từng dùng, bảo đảm tính mạng suốt ba năm. Chỉ là cất giữ quá lâu, hiệu quả của đan dược có lẽ không còn như xưa, nhưng một năm nửa năm thì vẫn được."

Cao Tấn dùng miệng đút nước, giúp Tạ Khuynh nuốt viên Vạn Tâm đan nghe có vẻ rất thần kỳ kia vào.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu