Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 288: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Giống như chuyện hắn vừa nói không phải là kêu một thái giám đêm nay thị tẩm, mà là trưa nay ăn cá, đơn giản nhỏ bé vậy thôi.

Hắn nói xong, không đợi Tạ Khuynh phản ứng lại, đã đứng dậy chắp tay sau lưng nghênh ngang rời đi.

Hoàn toàn không để ý tới Tạ Khuynh bị dọa đến mức sắp rơi cằm xuống đất.

[ không phải hắn định làm thật chứ? ]

[ thị tẩm??? ]

Mê Truyện Dịch

**

Sau khi nhãn tuyến Lý Tổng quản mà Thái hậu an bài ở Minh Trạch cung bị Cao Tấn gϊếŧ trong đêm dông, thì Thống lĩnh thị vệ Trương Khiêm do Thẩm Thiên Phong an bài cũng bị Cao Tấn c.h.é.m trọng thương.

Biết được tin tức, Thái hậu đang dạo bước trong cung. Ma ma được phái đi mời người cũng trở về, sau lưng còn có một người mặc áo choàng đen đi theo.

Thẩm Thiên Phong hôm qua gặp khó khăn ở chỗ Độc lão Nam Cương, không biết đụng phải thứ nghiên cứu gì của lão gia hỏa kia mà bị trúng độc té xỉu, sau khi tỉnh lại còn có chút choáng đầu. Sau khi hồi phủ ông ta vẫn luôn tĩnh dưỡng. Nếu không phải Thái hậu có việc gấp truyền triệu, phỏng chừng hiện tại ông ta còn nằm trên giường.

Thẩm Thiên Phong cởϊ áσ choàng ra, vừa hành lễ một nửa đã được đỡ dậy:

"Thái sư không cần đa lễ. Chuyện hôm nay ngươi có biết không?"

Trên đường tới đây Thẩm Thiên Phong đã nghe qua, gật đầu trả lời:

"Thần đã biết."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thái hậu nôn nóng hỏi:

"Vậy nên làm sao cho phải đây? Thái sư, trong lòng ai gia rất bất an."

Thẩm Thiên Phong an ủi: Website TruyenLau.com

"Thái hậu an tâm, chớ vội."

Thái hậu nóng nảy:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thái sư! Ngươi muốn ai gia làm sao an tâm chớ vội hả? Hoàng đế, hắn mấy ngày trước đã gϊếŧ Lý Thuận, hôm nay lại c.h.é.m Trương Khiêm trọng thương. Ngươi nói xem có phải hắn đã biết cái gì, hắn, hắn... Khẳng định đã biết gì đó! Thái sư, có phải chúng ta đã xem nhẹ cái gì không, việc ngươi cùng Hằng vương mưu đồ, có cần tạm hoãn một chút? Thái sư, ngươi nói chuyện đi Thái sư!"

Thái hậu b.ắ.n liên thanh làm Thẩm Thiên Phong chỉ cảm thấy đau đầu. Hôm qua sau khi ra khỏi nhà lão gia hỏa kia, ông ta đã cảm thấy không thích hợp, đầu như bị rót bột nhão, không chịu được ồn ào. Ngay cả thê tử lúc đưa cơm nói nhiều hai câu ông ta cũng không chịu được, huống chi là Thái hậu giáp mặt vội vàng lớn tiếng chất vấn. Nguồn copy từ TruyenLau.com

May mắn Thẩm Thiên Phong còn sót lại chút lý trí, còn nhớ rõ nữ nhân trước mắt này là Thái hậu.

"Thái hậu an tâm, chớ vội!" Thẩm Thiên Phong đỡ trán nói:

"Bây giờ chúng ta chung một con thuyền, chuyện xảy ra không của riêng ai cả. Nhân mã của Hằng vương điện hạ đã tập kết, lúc này Thái hậu nói vứt bỏ, kêu đại quân đã xuất phát làm sao chịu nổi? Chẳng lẽ Thái hậu muốn Tín quốc công phủ vì vậy mà gánh tội danh thất tín bội nghĩa sao?"

Câu nói không chút lưu tình của Thẩm Thiên Phong làm Thái hậu thanh tỉnh ngay lập tức. Bà giải thích:

"Ai gia không phải muốn thất tín bội nghĩa. Chẳng qua là thấy quá vội vàng, Hoàng đế bên kia..."

Bà cũng không biết Cao Tấn trúng Nhiếp hồn cổ bị Thẩm Thiên Phong khống chế. Chỉ đơn thuần dựa vào trực giác mà phán đoán. Khoảng thời gian này lòng bà hoảng hốt không khác gì ba bốn năm trước lúc Cao Tấn ở Tịnh Châu khởi binh bức vua thoái vị, thậm chí còn hơn.

Bởi vì sự tình phát sinh quá nhanh, đến mức bà không kịp chuẩn bị tốt tâm lý.

Mà nhìn sự chắc chắn của Thẩm Thiên Phong, cũng không giống như biết gì nói mấy với bà. Nhưng hôm nay bà cùng toàn bộ Tín quốc công phủ đều bị buộc chặt với Thẩm Thiên Phong và Hằng vương. Muốn thoát thân đã không còn khả năng, chỉ có thể hy vọng ông trời chiếu cố một chút, để chuyện họ muốn làm thuận lợi thành công.

"Thái hậu yên tâm, bây giờ Bệ hạ thần trí không rõ. Hắn tùy ý gϊếŧ người càng nói lên hắn đã hoàn toàn điên loạn. Chúng ta chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi Hằng vương điện hạ điều đại quân đến. Lúc đó chúng ta nội ứng ngoại hợp. Thái hậu chỉ cần làm như lần trước, chủ động ủng hộ Hằng vương điện hạ lên ngôi. Tín quốc công phủ liền lập tòng long chi công lần nữa. Hằng vương điện hạ đương nhiên coi trọng Phan gia hơn Cao Tấn nhiều.

Thẩm Thiên Phong nhẫn nại giảng hòa với Thái hậu, nói hơi nhiều, đầu ông ta lại đau.

"Trước tiên không nói gì mà tòng long chi công, ai gia đến nay vẫn chưa biết tại sao Thẩm Thái sư lại khẳng định Bệ hạ điên dại như thế? Ngươi không nói rõ ràng, muốn ai gia yên tâm thế nào?"

Hôm nay Thái hậu truyền triệu Thẩm Thiên Phong vào cung, chính là để hỏi rõ ngọn nguồn.

Thẩm Thiên Phong thấy nếu không nói, Thái hậu sẽ nháo ra phiền toái không cần thiết, liền kêu Thái hậu đưa lỗ tai tới, nói sự tình Nhiếp hồn cổ cho bà nghe. Biết được những thứ này, Thái hậu mới hiểu rõ:

"Trách không được các ngươi chắc chắn như thế."

Sau đó bà lại hỏi:

"Không đúng! Nếu Thái sư có thể sử dụng Nhiếp hồn cổ khống chế Hoàng đế, vì sao lại phải đưa Hằng vương thượng vị?"



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu