Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 421: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh xua tay:

"Khách khí khách khí."

Phù Diên Đông đăm chiêu uống trà, bây giờ nước đắng rót vào miệng sinh ra một tư vị khác hẳn, còn chưa kịp ngẫm kỹ đã nghe Tạ Khuynh hỏi:

"Ngươi gọi ta tới uống trà là có việc gì muốn hỏi sao?"

Ngày ấy Phù Diên Đông xuất hiện bên cạnh Tạ Nhiễm, tám chín phần là coi mắt, lúc nhìn thấy Tạ Khuynh hắn kinh ngạc như thế, khẳng định đã sinh ra nghi ngờ với tin đồn của Tạ Nhiễm, nên hôm nay mới mời Tạ Khuynh uống trà tìm hiểu một chút.

Tạ Khuynh nhìn dáng vẻ Tạ Nhiễm dường như thật sự vừa ý nam nhân này. Đối với vị muội muội được nuông chiều tới mức ngạo kiều kia, Tạ Khuynh giúp được thì giúp thôi.

Đã được hỏi thẳng thì Phù Diên Đông cũng không giấu diếm, gật đầu thừa nhận:

"Đúng, ta có vài câu hỏi."

Tạ Khuynh nói: "Hỏi đi."

Nàng sảng khoái như vậy ngược lại Phù Diên Đông do dự, chần chừ hồi lâu mới cân nhắc hỏi:

"Lần trước ở sân mã cầu nhìn thấy Bệ hạ, thấy Bệ hạ cùng đại cô nương cử chỉ thân mật, ta liền muốn hỏi..."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không đợi hắn do dự xong, Tạ Khuynh nói thẳng:

"Người vào cung là ta."

Phù Diên Đông không ngờ nhanh như vậy đã có đáp án, cười nói:
TruyenLau.com
"Đại cô nương làm người thẳng thắn nói chuyện thẳng thắn. Làm Phù mỗ bội phục."

Tạ Khuynh đan hai bàn tay vào nhau:

"Cái này có là gì đâu. Chẳng phải ngươi đã đoán được rồi sao."

Phù Diên Đông trực tiếp bị đánh bại: TruyenLau.com

"Vậy nếu năm trước gặp ngài, ta có nên hành lễ?"

Tạ Khuynh gật đầu:

"Ừm, sao lại không."

Biểu cảm kiêu ngạo kia làm Phù Diên Đông bật cười, Tạ Khuynh hỏi:

"Ta cũng có vấn đề muốn hỏi ngươi, sợi dây ngũ sắc ngươi xem như bảo bối kia là ai tặng thế?"

Phù Diên Đông lấy sợi dây ngũ sắc được cuộn cẩn thận cất trong túi ra, đầu ngón tay khẽ vuốt, đáp:

"Vị hôn thê của ta."

Tạ Khuynh bừng tỉnh đại ngộ:

"Ta cũng đoán thế. Nếu không ngươi cũng chẳng xem nó như bảo bối làm gì, là tín vật đính ước nha."

Mê Truyện Dịch

Phù Diên Đông gật đầu: "Ừm."

Tạ Khuynh nói:

"Tín vật này nhiều năm rồi hả, sao ngươi không nhờ vị hôn thê làm thêm một cái?"

Phù Diên Đông đặt sợi dây lên bàn cạnh bát trà, nhẹ giọng nói:

"Nàng ấy đã qua đời."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh sửng sốt hồi lâu mới phản ứng lại được:

"A..."

"Không sao. Nàng ấy đã qua đời rất nhiều năm." Phù Diên Đông nói.

"À." Tạ Khuynh lễ phép hỏi một câu: "Là... Bị bệnh sao?"

Phù Diên Đông lắc đầu:

"Không phải, nàng tên Cố Nhụy, là Tam nương tử phủ Vũ Định hầu. Nếu nàng không chết, giờ ta sẽ là biểu tỷ phu của Bệ hạ."

Tạ Khuynh nhớ lại trên sợi dây ngũ sắc kia quả thực có treo một cái thẻ bạc nhỏ khắc chữ 'Nhụy'.

Thế mà lại là nương tử Vũ Định hầu phủ. Tạ Khuynh thật không nghĩ tới tùy tiện nhắc tới chuyện thương tâm của người ta, lòng hơi băn khoăn.

"Người xưa đã qua đời, người sống nén bi thương. Cố tiểu thư dưới suối vàng thấy ngươi quý trọng quà nàng tặng như bảo bối cũng sẽ cao hứng." Tạ Khuynh nói.

Biểu cảm Phù Diên Đông nhẹ nhàng:

"Ngươi không cần phải thế. Ta đã sớm nguôi."

Tạ Khuynh nói:

"Cho nên, ngày đó ở sân mã cầu, ngươi và muội muội ta... Ách, đang coi mắt?"

"Cứ coi là vậy đi. Lần gặp thứ hai." Phù Diên Đông nói: "Đôi bên chưa hiểu rõ."

"Muội muội ta ấy à, nói như thế nào đây. Tâm địa không xấu, có chút tính khí đại tiểu thư, bất quá tiểu cô nương có chút tính khí là bình thường. Thích quản chuyện, thích thuyết giáo, nhưng nếu ngươi nghe theo nàng thì nàng có thể thông cảm cho ngươi."

Tạ Khuynh đem ưu khuyết của Tạ Nhiễm nói với Phù Diên Đông, giống như có ý tác hợp hai người.

Phù Diên Đông cũng nhìn ra, nói:

"Người ngoài đều nói tỷ muội hai người bất hòa, ngươi lại có thể thay nàng nói chuyện, có thể thấy được lời đồn là giả."

"Bất hòa gì chứ, ta không sống dựa vào nàng, nàng không sống dựa vào ta. Được thì tới gần không được thì tách ra, không cần thiết phải đối chọi gay gắt."

Phù Diên Đông càng cảm thấy Tạ đại cô nương là người thông tuệ, thầy tốt bạn hiền, đáng giá tương giao.

"Chuyện của ngươi và Cố tiểu thư đã qua lâu như vậy, sao không mở rộng cửa lòng, thử ở cùng người khác xem." Tạ Khuynh nói.

Phù Diên Đông chần chờ một lát, gật đầu nhẹ:

"Ta sẽ thử. Đa tạ đề điểm."

"Vậy ngươi cùng Bệ hạ hiện giờ là nối lại tình xưa? Khi nào vào cung?" Phù Diên Đông nói xong chuyện mình, bắt đầu bát quái sang phần Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh nói chuyện người khác thì đạo lý rõ ràng, tới chuyện của mình thì suy sụp.

Bỗng nhiên đứng dậy chắp tay với Phù Diên Đông:

"Đa tạ khoản đãi."

Phù Diên Đông đứng dậy đáp lễ:

"Phải đi rồi?"

Tạ Khuynh gật đầu: "Ừm."

Nói xong Tạ Khuynh liền xuống lầu, lúc đi trên phố ngước lên lầu nhìn thoáng qua, trông thấy Phù Diên Đông vẫn đứng trên lan can vẫy tay với nàng. Tạ Khuynh cũng cười vẫy tay đáp lại, sau đó vui vẻ xoay người chen vào đám đông trên phố.

Phù Diên Đông nhìn bóng lưng vui sướng kia, nghĩ đến lời Tạ Khuynh nói, cầm sợi dây ngũ sắc lên khẽ vuốt, lẩm bẩm:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu