Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 438: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Thái quận vương đã vào cung càu tình hai lần, đều bị Cao Tấn lấy lý do: 'Chờ Tạ Viễn Thần hồi kinh rồi nói' để cự tuyệt, thậm chí Quận vương phi muốn vào thăm cũng không phê chuẩn.

Thái thị bị nhốt trong nhà lao trọn vẹn nửa tháng, dù ở đó không thiếu ăn thiếu mặc nhưng tra tấn tâm lý nửa tháng này cũng đủ cho bà khắc sâu ký ức.

Điều ngoài dự kiến của Tạ Viễn Thần là, lúc ông nhìn thấy Thái thị, dáng vẻ bà rất bình thản, gầy chút nhưng tóc và quần áo đều sạch sẽ, cũng không vì bị nhốt trong tù mà cam chịu, đến lúc bà trông thấy Tạ Viễn Thần mới nhịn không được đỏ vành mắt, lại do dự không đi tới.

Phù Diên Đông dẫn Tạ Viễn Thần vào nhà tù rồi cho lui cai ngục xung quanh. Mấy ngày nay vì sợ Tướng quân phu nhân bị những tù nhân khác quấy rầy, Phù Diên Đông đã dọn sạch năm nhà tù trái phải.

Sau khi bọn họ đi, Thái thị càng cảm thấy không biết phải đối mặt với Tạ Viễn Thần thế nào.

"Tạ Khuynh là nữ nhi của Anh Như, ta biết ngươi không thích nó. Nhiều năm như vậy ta đều đưa nó theo bên mình. Nhưng thay vì nói là ta nuôi lớn chẳng bằng nói tự nó lớn lên. Một tháng ta có thể ở trong tiểu viện của nó hai ngày đã xem như gặp mặt nhiều."

"Tiểu viện kia là cái dạng gì, hẳn là Tạ Nhiễm đã nói với ngươi. Vuông vức chỉ có chừng đó, trong viện có một cái giếng, nước trong đó múc lên mà không lắng lại sẽ có bùn cát. Tạ Khuynh đã sống trong hoàn cảnh như thế mười mấy hai mươi năm."

Mê Truyện Dịch

"Nó biết ta bận bịu, chưa bao giờ quấy rầy ta. Ra ngoài bị người ta khi dễ đều tự giải quyết, ngươi cho rằng nó là khuê nữ của ta, ở biên quan ai ai cũng sẽ chiếu cố nó sao?"

"Trong quân chỉ nhìn tư lịch, hài tử cũng thế, những dã tiểu tử kia chỉ hỏi võ công ngươi thế nào, không hỏi ngươi là hài tử nhà ai."

"Lúc tuổi còn trẻ ta vì quân công, không chiếu cố tốt phụ mẫu. Lúc phụ thân c.h.ế.t ta còn trên chiến trường, không thể trở về. Sau khi thành thân, có quân công, ta lại muốn củng cố địa vị trong quân, thê nhi trong nhà, cả Anh Như nữa, đều là ta không chiếu cố tốt... Ta vô dụng, ta có lỗi với tất cả. Nhưng có lỗi nhất là với Tạ Khuynh."

"Nương ta có ngày tháng an nhàn, có hai đệ đệ bên cạnh, có ngươi hiếu thuận. Ngươi có danh dự Tướng quân phu nhân, có cáo mệnh trong người, có con trai con gái hầu hạ dưới gối. Duy chỉ có Tạ Khuynh, cái gì cũng không có, Tạ gia là ngươi làm chủ, không có ngươi ủng hộ, đến đồ cưới của nó ta cũng không lấy ra được."

"Nó sợ ta khổ sở, muốn cố gắng giữ gìn mối quan hệ với người trong nhà. Sợ ta bị chất vấn, lúc Tạ Nhiễm đào hôn, nó đáp ứng tiến cung thay thế. Từ đầu tới cuối, ta không thể nghĩ ra bất luận một lý do gì để ngươi hại nó, vẻn vẹn chỉ vì nó là hài tử của Anh Như sao?"

"Nếu thật là vậy thì người ngươi nên hận là ta, là ta không quản được mình, là ta không nên tìm thiếp thất trên chiến trường trong quân đội. Có liên quan gì tới nó đâu?"

"Ngươi bỏ mặc Anh Như ta không trách ngươi, là ta phó thác sai người, sau này xuống địa phủ ta sẽ tự mình xin lỗi Anh Như."

Tạ Viễn Thần rất ít khi nói với Thái thị về những chuyện này, ông biết Thái thị không thích Tạ Khuynh nên mỗi lần về kinh đều không chủ động nhắc tới, Thái thị cũng không biết khi còn bé Tạ Khuynh sống gian nan như vậy.

Lại nghe hắn nói tới người thiếp kia, dù trong lòng bà hận, nhưng Tạ Viễn Thần nói đúng. Người bà nên hận nhất là ông ấy, chứ không phải là người thiếp kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Một nữ nhân ủy thân cho nam nhân trong quân doanh, tìm kiếm sự che chở, không có gì đáng trách, chỉ là đang tìm đường sống thôi, Thái thị hẳn là nên hận Tạ Viễn Thần. Nhưng vì cái gì, nhiều năm như vậy bà lại không hề biểu đạt chút hận ý nào với ông?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bởi vì bà không dám.

Thậm chí bà còn thông cảm cho Tạ Viễn Thần vì nước chinh chiến, trong quân tịch mịch, sao bà lại thấp kém như thế?

Vì bà hưởng thụ quân công hiển hách của ông, hưởng thụ tôn vinh mà cái danh Tướng quân phu nhân này mang lại. Bà không dám nháo, sợ nháo xong rồi những tôn vinh này sẽ rời bỏ bà. Cho nên bà nén những oán hận này lại trút lên người kẻ khác.

Người thiếp kia đã chết, bà liền chuyển dời những hận ý kia lên người hài tử, có lẽ là như vậy.

Hay cho một nữ nhân bắt nạt kẻ yếu, làm người buồn nôn. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Thái thị cảm thấy trong lòng Tạ Viễn Thần đang nghĩ về mình như vậy.

"Ta cho ngươi hai lựa chọn. Thứ nhất hưu thê."

Tạ Viễn Thần nói xong, vẻ mặt Thái thị khiếp sợ lại không nói ra lời.

"Thứ hai, vào từ đường ba năm."

Tạ Viễn Thần hỏi Thái thị: TruyenLau.com

"Ngươi chọn cái nào?"

Đôi môi Thái thị run rẩy, do dự thật lâu mới nhả ra hai chữ:

"Thứ hai."

Nếu chọn hưu thê, hai đứa con của bà sau này sẽ không ngóc đầu lên được, mà Thái thị cũng mất hết tất cả.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu