Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 308: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

**

Tạ Khuynh giục ngựa đi tới bên ngoài quân doanh, nửa đường gặp Đại Mao ra ngoài luyện binh.

Đại Mao trông thấy bóng dáng hiên ngang trên lưng ngựa quen thuộc, liếc mắt một cái đã nhận ra, vẫy tay hô to:

"Lão đại! Ngươi về rồi!"

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh cưỡi ngựa đi tới gần hắn rồi dừng lại, nhảy xuống đất hỏi:

"TL Kỳ đâu?"

Đại Mao cười ái muội:

"Sao lão đại vừa về đã tìm lão Tô vậy? Một ngày không gặp như cách ba năm phải không? Đại mao ta có phải huynh đệ của ngươi không?"

Tạ Khuynh phun hắn một ngụm:

"Cút cút cút. Ban đêm uống rượu sẽ nói ngươi biết. Hắn đâu rồi?"

Đại Mao nhìn xung quanh một vòng, trả lời:

"Hai ngày nay không gặp, không biết đi đâu lêu lổng rồi."

Tạ Khuynh thấy Đại Mao có mang binh phía sau, không quấy rầy hắn luyện binh, tự đi chung quanh quân doanh tìm kiếm.

Dạo một vòng phụ cận quân doanh cũng không thấy thân ảnh TL Kỳ, nhưng vừa lúc lại đi tới bãi cỏ lau ngày trước nàng thích nhất. Thời tiết này cỏ lau không cao lắm, nhưng cũng không thấp, một trận gió thổi qua liên miên chập trùng như sóng biển.

Tạ Khuynh nhảy lên một khối đã nhẵn rồi nằm xuống, nhìn ngắm bầu trời Tây Bắc xác xơ tiêu điều. Lúc này mới có cảm giác đã về nhà, tùy tiện hít một ngụm không khí cũng mang theo hương vị tự do.

Cảm giác eo hơi cộm, Tạ Khuynh đưa tay sờ, là một hộp trang sức. Nàng sợ làm rơi dọc đường nên đặt nó vào túi bên eo.

Mở hộp ra, Tạ Khuynh lấy một chiếc khuyên tai, giơ về phía thái dương. Khuyên tai lung la lung lay, lập lòe ánh sáng, Tạ Khuynh yêu thích không buông tay. TruyenLau

Nhìn thấy cái này liền nhớ tới Cao Tấn.

Hắn lúc này cũng đã thu lưới đại sát tứ phương, đám người đi theo Thẩm Thiên Phong tạo phản khẳng định đã bị tống giam, những ngôn quan kia có lẽ lại bận rộn.

Lần giả điên này của hắn thật là quá có trình độ.

Tạ Khuynh nghĩ, chờ Cao Tấn bận xong vụ này, không biết có nhớ tới tiểu thái giám Bình An ở bên cạnh hắn nửa tháng hay không, có thể tìm kiếm khắp cung hay không...
TruyenLau.com
Đang suy nghĩ lung tung, bỗng nhiên một bàn tay phía sau từ trên đỉnh đầu nàng thò ra, đoạt lấy khuyên tai Tạ Khuynh đang thưởng thức. Động tác linh hoạt nhanh nhẹn, lúc Tạ Khuynh muốn xuất thủ, người đoạt khuyên tai nằm xuống bên cạnh nàng.

Chính là người vừa này nàng đi một vòng tìm không thấy, TL Kỳ.

Thấy là hắn, Tạ Khuynh liền không đoạt lại.

TL Kỳ vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn sàng tiếp chiêu, không ngờ nàng trực tiếp nằm bẹp ra, không quan tâm hắn.

Ánh mắt TL Kỳ rơi vào khuyên tai, cũng nằm xuống đầu chạm đầu với Tạ Khuynh, học dáng vẻ thưởng thức lúc nãy của nàng, dùng đầu ngón tay xoay xoay Satan thạch lập lòe tỏa sáng, hỏi: Website TruyenLau.com

"Ở đâu có món đồ đẹp như vậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh không cao hứng đáp:

"Mắc mớ gì tới ngươi?"

Tâm tình TL Kỳ không tệ, cố ý trên tức nàng:

"Chậc, hỏi chút có sao? Sinh nhật Hương Vân sắp tới rồi, ta đang loay hoay không biết phải tặng gì cho nàng. Hay là ngươi đưa cho ta đôi khuyên tai này đi, ta mang đi tặng, nhất định nàng ấy sẽ cao hứng nhảy dựng lên hôn ta."

Tạ Khuynh hừ một tiếng:

"Ngươi cứ việc cầm đi. Ban đêm rửa sạch cổ chờ, ngày này năm sau Hương Vân cô nương sẽ tới mộ ngươi thắp hương dập đầu."

TL Kỳ liếc mắt nhìn Tạ Khuynh một cái; "Đồ hẹp hòi."

Tạ Khuynh tức giận cướp khuyên tai về, cẩn thận đặt lại trong hộp trang sức, giấu vào túi bên eo, có cộm người cũng không lấy ra nữa.

"Vết thương của ngươi thế nào rồi?" TL Kỳ nhìn Tạ Khuynh nằm bên cạnh, hỏi.

Tạ Khuynh gối hai tay lên ót nhìn trời, thuận miệng đáp: "Lành lâu rồi."

TL Kỳ cũng học bộ dáng của nàng, lót hai tay dưới đầu, nói:

"Trách không được Tướng quân luôn nói ngươi kháng đánh, chắc nịch. Loại tổn thương kia nếu đặt trên thân thể người khác, không tốn nửa năm sẽ không lành, còn ngươi mới mấy ngày đã dưỡng tốt rồi."

Tạ Khuynh không nói chuyện, giật một cọng cỏ lau bên cạnh xuống cho vào miệng. Đã hai năm không cắn món đồ chơi này, vậy mà lại không nghe được vị ngọt nữa, chỉ còn lại khổ, chát chát.

Đầu lưỡi bị hoàng cung đổi mất rồi.

Tạ Khuynh nghĩ như vậy, nhổ cọng cỏ đi.

TL Kỳ thấy nàng không để ý tới mình, dùng bả vai đụng một phát:

"Sao không nói chuyện?"

Tạ Khuynh duỗi người ngồi dậy, hỏi TL Kỳ:

"Chừng nào thì ngươi đi?"

Thân phận vương tộc Nam Cương của TL Kỳ đã lộ ra ánh sáng, vậy sau này không thể điềm nhiên như không có việc gì mà ở lại quân doanh nữa. Rời đi chỉ là chuyện sớm muộn.

"Đi đâu?" Dáng vẻ TL Kỳ như không hiểu Tạ Khuynh nói gì.

Tạ Khuynh trầm mặc nhìn hắn chằm chằm, TL Kỳ rốt cục chịu thua, ngồi dậy nói:

"Sao ngươi lại như vậy. Mới trở về không thể cùng ta ôn chuyện trước sao?"

Tạ Khuynh cũng xem như hiểu rõ về hắn, từ ngữ khí hành vi nàng có thể phán đoán được rất nhiều việc.

"Mấy ngày nữa sẽ đi?"

Nếu không phải sắp đi, với tính khí ngạo kiều của TL Kỳ sao lại chạy tới chuyện trò đùa giỡn với nàng?



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu