Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 282: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh cảm thấy mình báo tin báo ra trái bơ.

Mà ngẫm lại cũng đúng, sao Cao Tấn lại không biết có người muốn hại hắn. Dù Tạ Khuynh không nói tự hắn cũng đang đề phòng đây.

[ người này tâm nhãn như tổ ong vò vẽ, sao ta phải nhọc lòng. ]

Cao Tấn lặng yên lườm Tạ Khuynh một cái, gắp một đũa thức ăn cho nàng. Tạ Khuynh tức giận gặm cơm, không thèm nhìn thứ hắn gắp cho mình, trực tiếp cho vào miệng, nhưng mà nhai nhai liền thấy không đúng...

[ cái vị vừa nồng vừa cay xộc lên mũi này là... ]

[ lát gừng! ]

[ con hàng này cố ý a? ]

Tạ Khuynh bị một miếng gừng bự chảng làm rớt nước mắt, nàng có thể ăn cay, nhưng cực ghét gừng.

Vừa định nhổ ra, liền nghe Cao Tấn bên kia vô tội hỏi:

"Đồ ăn trẫm gắp không ngon sao?"

Tạ Khuynh nhìn hai tròng mắt trêu tức của hắn, bỗng nhiên bừng lửa giận, không muốn hắn chê cười mình, thế là kiên trì nhai nửa miếng gừng còn lại, nuốt xuống, nuốt xong còn mỉm cười tự nhiên:

"Không có a. Ăn rất ngon."

[ ăn ngon cái quỷ! Nồng c.h.ế.t ta rồi! ]

[ Cao Tấn ngươi là vương bát đản đáng c.h.é.m ngàn đao! ]

[ một ngày nào đó lão tử sẽ cho ngươi đẹp mặt! ]

"Vậy sao? Ngon thì ăn nhiều một chút." TruyenLau.com

Cao Tấn chăm sóc gắp thêm một đũa, muốn đặt vào chén Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh nhanh tay lẹ mắt dời chén đi, khách khí chối từ:

"Không dám không dám. Thức ăn ngon như thế, vẫn nên để Bệ hạ ăn nhiều một chút."

Nói xong, Tạ Khuynh đem đũa thức ăn Cao Tấn gắp đẩy về hướng hắn. Cao Tấn vui vẻ dây dưa với nàng, chuyển tay một cái liền thoát khỏi cuộc chơi kéo đẩy:
TruyenLau
"Vẫn là ngươi ăn đi, ngươi thích ăn cái này."

Tạ Khuynh thực sự không muốn nếm lại vị gừng, bưng chén cơm đi qua ghế khác ngồi, cách xa Cao Tấn một chút:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không không không, nô tài không thích ăn cái này."

"Ngươi thích ăn." Cao Tấn bám lấy không bỏ, nhắm mắt theo đuôi cũng đổi chỗ ngồi sát Tạ Khuynh, thành công đặt gừng vào chén nàng. TruyenLau

Tạ Khuynh sống không còn gì luyến tiếc nhìn lát gừng trong chén, lúc sắp nhận mệnh, chợt chuyển đũa một cái, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai múc một muỗng ớt đỏ rực từ đĩa thịt gà muốn cho vào chén Cao Tấn.

Cao Tấn thấy thế, cũng học bộ dáng lúc nãy của Tạ Khuynh cầm cái chén của mình đi:

"Đừng đừng đừng, trẫm không ăn cái này."

Tạ Khuynh đuổi theo không bỏ:

"Cái này ăn rất ngon đó. Bệ hạ mau nếm thử."

Cao Tấn hành động nhanh chóng, quyết đoán bưng chén chạy khỏi bàn ăn, Tạ Khuynh đuổi theo phía sau, hai người truy đuổi trong đại điện trống rỗng, hưởng thụ những giây phút yên tĩnh cuối cùng trước khi bão tố đến.

**

Ăn cơm tối xong, Tạ Khuynh lấy lý do sắc thuốc đi ra ngoài hiên.

Cao Tấn thì vào thư phòng ngồi dưới ánh đèn xem kỳ phổ*. Hắn không ngồi bên cửa sổ nhìn chằm chằm, Tạ Khuynh liền có cơ hội lấy máu.

Con bò cạp đỏ lão vu y cho được nàng mang ra khỏi hộp sứ. Tạ Khuynh đem nó bỏ vào bát nước đã chuẩn bị sẵn. Con bò cạp kia vào nước liền ngoan ngoãn đem m.á.u Thẩm Thiên Phong mà nó giấu trong bụng thả ra sạch sẽ. Nói cũng kỳ quái, m.á.u sau khi ra khỏi bụng con bò cạp kia thế mà đổi màu, trách không được nhất định phải dùng thứ này lấy m.á.u mà không thể lấy trực tiếp.

Tạ Khuynh đem m.á.u của Thẩm Thiên Phong để qua một bên, gom dũng khí đặt con bò cạp kia lên cánh tay mình, nhìn đuôi nó đ.â.m vào thịt mình. Tạ Khuynh chịu đựng cơn đau, chờ con bò cạp hút no m.á.u mới bỏ nó vào một cái bát khác, m.á.u trong bát bước kia cũng rất nhanh chuyển thành một chất lỏng màu vàng nhạt.

Thầm thở dài một tiếng cổ độc Nam Cương thần kỳ, Tạ Khuynh đem chén m.á.u bị đổi màu của mình đổ vào ấm thuốc, dùng lửa nhỏ đun, giờ Tý vừa đến liền rót vào chén bưng cho Cao Tấn.

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn không nghi ngờ gì uống thuốc vào. Tạ Khuynh ở bên cạnh vẻ mặt chờ mong nhìn hắn, thấy hắn uống hết dược mới hỏi:

"Bệ hạ cảm thấy thế nào?"

Cao Tấn vận công một chút, mới đầu không cảm thấy gì, nhưng rất nhanh huyết mạch của hắn bắt đầu phát nhiệt. Cao Tấn cau mày, âm thầm điều tức, muốn áp chế cỗ nhiệt khí kia. Nhưng mặc kệ hắn áp chế mọi kiểu, nhiệt độ trong huyết mạch càng lúc càng cao. Đến mức hắn không chịu đựng được, trực tiếp ngã ra đất, cuộn thành một đoàn.

Phản ứng này làm Tạ Khuynh sợ hãi, nàng chạy tới ôm chặt lấy Cao Tấn, bị nhiệt độ nóng cháy trên người hắn dọa đến không nói ra lời, tại sao lại như vậy?

Sao người Cao Tấn lại nóng như thế?

Tạ Khuynh đưa tay vào vạt áo Cao Tấn, cảm thụ nhiệt độ cơ thể bất thường của hắn. Nàng trở nên luống cuống, Cao Tấn cũng run rẩy trong n.g.ự.c nàng, bộ dáng vô cùng thống khổ.

"Cao Tấn, Cao Tấn! Ngươi đừng dọa ta! Ngươi sao vậy?"

Tiếng gọi của Tạ Khuynh cũng không làm dịu thống khổ trên người Cao Tấn. Chỉ một khắc ngắn ngủi, nhiệt độ cơ thể hắn tăng mạnh, trước mắt dần mơ hồ, hình ảnh cuối cùng trước khi mất đi ý thức chí là vẻ mặt lo lắng của Tạ Khuynh.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu