Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 202: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

[ giờ sự tình chất tử bộc lộ, có trò hay để nhìn rồi ]

[ cẩu tử muốn vãn hồi uy danh hoàng tộc Cao thị, thì không thể bỏ đứa bé kia ở Bắc Liêu không màng. Cho dù là mang người về giam lỏng thì cũng không thể để hắn tiếp tục lưu lạc ở Bắc Liêu]

[ chỉ cần cẩu tử thỏa hiệp, Thác Bạt Diên liền đạt được mục đích ]

[ ai nha, tình thế khó xử a ]

Tạ Khuynh rất nhanh liền sắp xếp xong ngọn nguồn câu chuyện, sau đó bắt đầu vui sướng khi người gặp họa.

Cao Tấn sắc mặt ngưng trọng nhìn về phía Tạ Khuynh, nàng lập tức thu liễm biểu cảm.

Cao Tấn âm thầm thở dài, trầm giọng nói với Thác Bạt Diên:

"Những thư tín khác của tiền Thái tử ở nơi nào?"

Thác Bạt Diên thong dong trả lời:

"Bệ hạ anh minh, đương nhiên là được thờ phụng ở nơi bí ẩn nhất tại nước ta."

Cao Tấn cắn chặt răng rồi lại nhả, cầm lá thư trong tay đặt vào phong thư như cũ.

Văn võ quần thần trong điện hai mặt nhìn nhau, đợi xem Bệ hạ phản ứng thế nào.

"Bắc Liêu lần này đi sứ là muốn lấy chất tử đổi mấy tù binh An Cách bộ lạc?"

Thanh âm Cao Tấn nghe không ra hỉ nộ, nhưng tuyệt đối không một ai cho rằng hắn đang cao hứng.

[ làm sao có thể ]
TruyenLau.com
[ tiểu tử Thác Bạt Diên kia rất xấu xa, hắn phí hết tâm tư đem sự tình chất tử giấu đến mức giọt nước không lọt, chính là vì ngày hôm nay ngữ kinh bốn tòa, nhất minh kinh nhân* ]

[ mấy tên thủ lĩnh An Cách bộ lạc cũng phỏng chừng cũng chỉ là một trong những mục đích của hắn thôi ]

[ khẳng định hắn còn có yêu cầu quá phận khác ]

Tạ Khuynh nghĩ như thế, vô thức cầm chén rượu lên uống, trông thấy ly của Cao Tấn trống rỗng, liền rót đầy cho hắn trước.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thác Bạt Diên khoanh tay ôm n.g.ự.c đứng dưới điện, cực kỳ tự tin, cao giọng nói:

"Chất tử quý quốc vẫn luôn được nước ta xem như khách quý, dùng để đổi vài thủ lĩnh bộ lạc thì thật là đại tài tiểu dụng. Nhưng cũng không có cách, ai bảo chúng ta đánh trận thua đây. Đổi mấy vị thủ lĩnh là thứ nhất, còn thứ hai, tiểu vương có một thỉnh cầu cá nhân, thỉnh Bệ hạ nghe qua một chút, nếu có thể đồng ý cả hai, vậy tiểu vương liền mỹ mãn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Website TruyenLau.com

Cao Tấn cắn răng nhìn Thác Bạt Diên, vươn tay, ý là 'điều kiện gì, ngươi nói thử xem'.

"Trong lòng tiểu vương có một cô nương, chính là nhân sĩ Lễ triều. Nếu Bệ hạ có thể chỉ hôn nàng cho tiểu vương, ít ngày nữa tiểu vương liền về Bắc Liêu, lấy nghi thức ngàn người đưa chất tử quý quốc trở về, tuyệt không nuốt lời."

Các đại thần trong điện châu đầu ghé tai, vừa rồi bọn họ còn tưởng tên này muốn đưa ra cái yêu cầu gì quá phận, không nghĩ tới chỉ là muốn một cô nương.

"Cô nương nhà ai?"

Cao Tấn đem ly rượu Tạ Khuynh vừa rót cho uống một hơi cạn sạch, trầm giọng hỏi.

Lúc này, nhóm người Tạ Viễn Thần đều phát giác không đúng, Tạ Viễn Thần và TL Kỳ hai mặt nhìn nhau, muốn lên tiếng ngăn cản Thác Bạt Diên nói hưu nói vượn, nhưng chậm một bước.

Thanh âm của Thác Bạt Diên quanh quẩn trong đại điện:

"Nàng họ Tạ tên Khuynh, chính là ái nữ của Trấn Quốc Tướng quân quý quốc, cũng là người tiểu vương cầu mà không được, mất ăn mất ngủ."

[ cái gì????? ]

Tạ Khuynh - vừa đem rượu đưa vào miệng định rót chén thứ hai - trợn tròn mắt, rượu trong miệng còn chưa nuốt xuống, cánh tay run rẩy đem rượu rót lên mặt bàn.

"Khụ."

Tạ Khuynh vội vàng nuốt rượu, không có gì bất ngờ, bị sặc.

Cao Tấn từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, cố gắng hít sâu vài hơi bình phục tâm tình, yên lặng nhìn về phía Tạ Khuynh đang cúi đầu không dám nói lời nào.

Tạ Viễn Thần đứng dậy, trầm ổn như lão cẩu, nói với Thác Bạt Diên:

"Lục hoàng tử hậu ái, tiểu nữ không có phúc nhận, mong ngươi bỏ ý niệm này đi. Chỉ cần Tạ Viễn Thần ta còn sống một ngày, nữ nhi của ta tuyệt đối không có khả năng có dính líu gì tới người Bắc Liêu."

[ làm tốt lắm lão Tạ! ]

[ tên khốn nạn kia con mẹ nó tuyệt đối là cố ý ]

Mê Truyện Dịch

[ hắn ỷ vào lợi thế trong tay liền muốn đốt lửa, thấy chỗ nào đốt chỗ đó ]

[ lão Tạ xuất mã, trực tiếp chặt đứt những lời phía sau của hắn, chính xác! ]

Thác Bạt Diên tựa hồ đã sớm đoán được, bị Tạ Viễn Thần nói vậy cũng không tức giận, ngược lại nhàn nhã tới trước mặt ông, khom người thở dài:

"Tạ tướng quân, hai năm trước tiểu vương đã từng nói với ngài về việc đề thân, ngài cự tuyệt. Tiểu vương trở về, vốn nghĩ cứ thế từ bỏ. Nhưng hai năm qua đi, hình bóng lệnh ái chưa bao giờ phai nhạt trong trí nhớ của tiểu vương, chẳng những không quên, ngược lại càng tươi sáng. Tiểu vương đối với lệnh ái là thật tình, thiên địa chứng giám, Tạ tướng quân hà tất cự người ngàn dặm như thế? Cho tiểu vương một cơ hội, nói không chừng có thể xúc tiến giao hảo giữa hai nước, miễn đi những tranh chấp không cần thiết, chẳng lẽ không phải vẹn cả đôi đường?"



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu