Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 505: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Nhưng điều làm Tạ Đạc ngạc nhiên nhất là, trong quân doanh của hắn có một Giáo úy đã gãy chân nửa năm. Quân y bó tay, nói vị giáo úy kia nửa đời còn lại phải chống gậy. Ai ngờ nhị tỷ phu cho người đó dùng một loại dược cao, chưa tới mười ngày, chân vị Giáo úy kia đã có chuyển biến tốt. Thần tích này đã truyền khắp quân doanh, ai ai cũng tán dương nhị tỷ phu của hắn là Hoa Đà đương đại, thần y tái thế.

Đối với người theo nghiệp binh mà nói, có dược cao này mang theo người là vô cùng an tâm.

"Cái này, cái này..."

Tạ Đạc rất động tâm, muốn vươn tay ra nhận nhưng vẫn chưa quên nhiệm vụ của mình hôm nay.

Lúc trong đầu hắn đang có thiên nhân giao chiến, Cao Tấn nói:

"Ta đã nói hắn không cần mà, cất vào đi."

Mạnh Quân nghe lời Cao Tấn, dứt khoát đậy nắp hộp lại, Tạ Đạc thấy thế cuống quít ngăn cản, cười hề hề:

"Hai vị tỷ phu, đồ đã tặng rồi sao có thể thu hồi lại được?"

Cao Tấn nói:

"Nhưng thứ này cũng đâu phải tặng không."

Tạ Đạc quyết tâm liều mạng, nhận lấy cái hộp có ba bình thần dược, ôm vào lòng như bảo bối, ngoan ngoãn lui qua một bên, trao một nụ cười mười phần chân chó cho Cao Tấn và Mạnh Quân, vươn tay thủ thế 'xin mời'.

"Mời hai vị tỷ phu, tỷ tỷ của ta ở bên trong!" Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cậu em vợ nói cản cửa nhưng lâm trận lại phản bội đã đắc tội mọi người xung quanh, sôi nổi cười mắng hắn là kẻ không kiên định, dễ bị thu mua như vậy, hoàn toàn quên mấy lời hùng hồn nói trước đó.

Tạ Đạc có được bảo bối, lòng như nở hoa chắp tay xin mọi người tha thứ, chen qua đám đông đang cười mắng, chạy vội vào phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cao Tấn che chở Mạnh Quân một đường từ cửa chính vung tiền tặng lễ, trải nghiệm chút giày vò của hôn lễ nhân gian, rốt cuộc thành công đưa Mạnh Quân tới hỉ đường.

Trong tiếng ồn ào, hỉ nhạc tấu lên, tân nương tử như chúng tinh phủng nguyệt chen chúc bước ra.

Cao Tấn liếc mắt liền nhìn thấy Tạ Khuynh trong nhóm người đi cùng tân nương. Cách biển người, cả hai bốn mắt nhìn nhau, tự nhiên mà vậy từ từ tới gần, không hẹn mà cùng đưa tay nắm lấy tay đối phương, thành công lui thân khỏi khung cảnh hôn lễ ồn ào náo nhiệt.
Website TruyenLau.com
Nếu còn ở lại, lát nữa đôi tân nhân bái cao đường và thiên địa xong, phỏng chừng sẽ có người khuyến khích họ bái Đế Hậu, cứ vậy náo mãi không xong.

Hai người ngựa quen đường cũ từ tường sau Thiên viện nhảy ra khỏi Tạ gia, rất nhanh đã bước chân lên phố phồn hoa như gấm.

Hôm nay trời trong gió nhẹ, thích hợp cưới gả, là ngày tốt.

Cao Tấn nắm tay Tạ Khuynh, như bao đôi phu thê bình thường của thế gian, tay trong tay, vai sóng vai đi trên đường đời rộn ràng nhốn nháo. Trong mắt đôi ta đều có hình bóng nhau.

Mê Truyện Dịch

**

Ba năm sau, triều cục ổn định, thiên hạ thái bình.

Cao Tấn giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang, lấy danh nghĩa Thái thượng hoàng dời chỗ ở về Lĩnh Nam. Thái tử Cao Nguyệt đăng cơ làm Đế, quốc hiệu Khánh Dương.

Sau khi Thái thượng hoàng thoái vị, mang theo thê tử duy nhất, ngựa không ngừng vó đi suốt đêm rời khỏi kinh thành. Có người nói phu thê Thái thượng hoàng đang né tránh mũi ngọn của tân đế. Nhưng chỉ có vị ở Minh Trạch cung, mặc một thân long bào lộng lẫy, bị tấu chương chồng chất như núi đè không thở nổi, bị các cuộc hội nghị của Nội các bóp nghẹt đầy khốn khổ kia mới biết, hoàng thúc và hoàng thẩm của hắn không đáng tin cậy tới mức nào. Như đôi chim bị nhốt trong lồng quá lâu, đến mức sau khi được thả ra ngoài, hai người không thể chờ đợi thêm một khắc nào nữa.

Giờ hai người đó về Lĩnh Nam tiêu d.a.o vui sướng, để một mình Cao Nguyệt ở lại ngồi trên cái vị trí trống trải này, quả thực vô trách nhiệm!

Mà lúc này Cao Tấn và Tạ Khuynh sớm đã rời kinh, cưỡi hai con Hãn Huyết bảo mã một đỏ một đen lao như bay trên quan đạo rộng lớn, bỏ rơi đội hộ vệ nghi trượng râu ria hơn vài dặm. Hai người tâm linh tương thông đuổi bắt lẫn nhau, hướng về phía tự do mà lòng họ vô cùng ngóng chờ, cấp tốc lao đi.

Trời xanh, gió mát, có người, có ta, đó chính là thời tiết tốt đẹp nhất nhân gian.

•Hoàn chính văn•

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu