Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 281: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh chủ động nhận việc sắc thuốc cho Cao Tấn. Hắn cũng ước gì tìm chút việc buộc chặt nàng lại để nàng không chạy loạn khắp nơi. Chuyện sắc thuốc này thật tốt, mười sáu chén sắc còn một chén, trông chừng lò lửa cũng phải mất nửa ngày, đương nhiên nàng không có cơ hội chạy khắp nơi.

Hai người ăn nhịp với nhau.

Tạ Khuynh tại hoa viên Minh Trạch cung dựng lên một cái bếp lò nhỏ, mang tới một cái ghế nhỏ, rồi cầm một cây quạt hương bồ, buồn bực ngán ngẩm trông lửa sắc thuốc.

Cao Tấn an vị ngồi dưới hiên bên bệ cửa sổ đọc sách, ngẩn người, lại quay qua nhìn chằm chằm thân ảnh trong hoa viên một hồi.

Mê Truyện Dịch

Hai người mặc dù không nói một câu, nhưng đều biết đối phương ở đằng kia bầu bạn. Minh Trạch cung quạnh quẽ an tĩnh bỗng trở nên ấm áp lên. Dù bên ngoài có bao nhiêu giả dối quỷ quyệt, có bao nhiêu mãnh thú nhìn chằm chằm đi nữa, thì giờ khắc này, hai người ở cạnh nhau, những ánh mắt nhìn trộm ác ý làm người ta phiền chán đều tan thành mây khói.

Lúc chạng vạng, Tạ Khuynh đem chén nước cuối cùng cho vào trong ấm, nói với Cao Tấn đang tựa lên bệ cửa sổ nhắm mắt dưỡng thần:

"Bệ hạ, nô tài đi lấy bữa tối, ngài trông lửa một chút được không?"

Cao Tấn không mở mắt, chỉ giơ tay về hướng Tạ Khuynh một cái, biểu thị hắn nghe được.

Tạ Khuynh đi khỏi Minh Trạch cung, đang trên đường tới Ngự Thiện phòng, bị một thân ảnh ngăn lại mang tới Ngự Hoa viên.

Nhìn thấy mặt Trương Khiêm Tạ Khuynh mới nhớ chuyện hắn muốn mình giám thị Cao Tấn, trả lời:

"Hôm nay Bệ hạ không nói gì, chỉ đọc sách rồi ngủ gà ngủ gật."

Trương Khiêm không dám tới quá gần Minh Trạch cung, nghe vậy hỏi:

"Giữa trưa ngươi đi đâu? Vì sao Bệ hạ tự đi Ngự Thiện phòng?"

Tạ Khuynh thế mới biết, nguyên lai bữa trưa là tự Cao Tấn đi lấy.

"Bệ hạ để ta trông lửa nấu thuốc." Tạ Khuynh nói.

Trương Khiêm không hiểu:

"Thuốc gì? Thuốc từ đâu ra?" TruyenLau.com

Tạ Khuynh nói dối thiên hạ vô địch, biết lời nói dối dễ lừa người nhất là lời nói dối nửa thật nửa giả, không thể thật hết cũng không thể giả hết.

"Thuốc là Bệ hạ đưa, nô tài không biết từ đâu ra, chỉ biết Bệ hạ sai ta trông lửa, một bước cũng không được rời."

"Bệ hạ... Đưa thuốc?" Trương Khiêm bị câu nói này làm lọt vào sương mù, nhăn mặt nhíu mày cố suy nghĩa xem Cao Tấn lấy dược từ đâu ra.

Tạ Khuynh thấy hắn thất thần, không khỏi hỏi: TruyenLau

"Trương Thống lĩnh, Bệ hạ sai ta đi lấy bữa tối, chậm trễ phỏng chừng ngài ấy sẽ tới thúc giục, ngài xem ta có thể đi hay chưa?"

Trương Khiêm hoàn hồn, do dự một lát, lấy từ bên hông ra một gói giấy, đưa cho Tạ Khuynh.

"Đây là..." TruyenLau.com

Tạ Khuynh trong lòng hiểu rõ, đương nhiên biết đây là gì, chỉ muốn nghe xem Trương Khiêm nói thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trương Khiêm nói: "Nhuyễn cốt tán."

"Trương Thống lĩnh muốn ta mưu hại Bệ hạ sao? Không được không được, Bệ hạ sẽ gϊếŧ ta."

Tạ Khuynh giả vờ sợ hãi, muốn đẩy gói thuốc về cho Trương Khiêm.

Trương Khiêm lạnh giọng cảnh cáo:

"Nếu ngươi không làm, ta lập tức gϊếŧ ngươi."

Cảnh cáo xong, Trương Khiêm cũng không quên trấn an, nói:

"Ngươi yên tâm đi, không bắt ngươi phải hạ độc hôm nay. Ngươi chỉ mới lưu lại bên cạnh hắn một ngày, hắn sẽ không tin tưởng ngươi. Ngươi đem thuốc này đặt trong người, qua đoạn thời gian thì tuân theo phân phó của ta, kêu ngươi hạ lúc nào ngươi liền hạ lúc đó. Nghe không?"

Tạ Khuynh âm thầm nhìn Trương Khiêm tìm đường chết, hỏi:

"Dược này ăn vào sẽ lập tức c.h.ế.t sao?"

Trương Khiêm dùng ánh mắt nhìn đồ ngu để nhìn Tạ Khuynh, trả lời:

"Đây là Nhuyễn cốt tán, ăn vào không chết, chỉ làm hắn không thể động đậy."

Nói thế nào Cao Tấn cũng là Hoàng đế, nếu bị người hạ độc c.h.ế.t không minh bạch trong cung. Vậy mặc kệ sau đó ai lên ngôi cũng đều phải gánh tội gϊếŧ vua soáng vị. Vì lẽ đó, biện pháp tốt nhất là giam lỏng hắn, để hắn viết chiếu nhường ngôi mới là thượng sách.

Nhưng võ công Cao Tấn quá tốt, tám mươi thị vệ cùng lên còn chưa chắc bắt được hắn. Muốn giam lỏng hắn, đương nhiên phải dùng chút thủ đoạn phi thường.

"Ngươi yên tâm, sau khi chuyện thành, không thiếu chỗ tốt của ngươi đâu." Trương Khiêm vẽ cái bánh lớn cho Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh không chút biến sắc tạ ơn. Trương Khiêm không làm khó nữa, cho nàng rời đi muốn làm gì thì làm.

**

Ban đêm lúc dùng bữa tối, Tạ Khuynh đem gói Nhuyễn cốt tán Trương Khiêm đưa lúc nãy nộp cho Cao Tấn, nói:

"Trương Thống lĩnh hôm nay ngăn nô tài lại, phân phó nô tài tùy thời theo lệnh mà hạ độc Bệ hạ. Nô tài không dám đánh cỏ động rắn, liền giả vờ đáp ứng."

Cao Tấn nhìn lướt qua gói giấy kia, nói:

"Biết, ngươi giữ đi."

Tạ Khuynh không ngờ tới Cao Tấn biết có người muốn hại hắn mà hắn còn bình tĩnh như thế. Không khỏi hoài nghi có phải mình nói không rõ ràng.

"Bệ hạ, bọn họ muốn hại ngài." Tạ Khuynh nói huỵch toẹt.

Cao Tấn gật đầu:

"Trẫm biết. Ngươi đừng lo lắng, đồ ăn sắp lạnh rồi, tranh thủ ăn đi."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu