Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 488: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Trừ Lộ An thôn, Cao Du còn có bốn cứ điểm khác, Cao Nguyệt tốn khoảng thời gian nửa năm mới điều tra hết được toàn bộ cứ điểm và những người có liên quan đằng sau.

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ngươi nói thẳng đi."

Cao Nguyệt ẩn núp thời gian dài như vậy, cuối cùng quyết định động thủ trong hai ngày này, theo lý mà nói không thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Lúc này rèm châu ngăn với tẩm cung vang lên, Tạ Khuynh bước ra, Chu Phóng vội khom mình hành lễ:

"Hoàng hậu nương nương."

Tạ Khuynh đưa tay cho hắn miễn lễ, hỏi:

"Không cần để ý tới ta, các ngươi tiếp tục đi."

Chu Phóng lại ngẩng đầu nhìn Tạ Khuynh, lui về sau một bước, nói:

"Đám người Cao Du chạy về hướng phụ cận Phong An thôn ở ngoại ô."

Tạ Khuynh nhất thời không kịp phản ứng, không biết vì sao Chu Phóng lại nhìn nàng khi nói mấy lời này. Vẫn là Cao Tấn phản ứng kịp thời, trầm giọng hỏi:

"Phong An thôn? Từ đường Tạ gia?"

Chu Phóng gật đầu: "Vâng." TruyenLau.com

Lúc này Tạ Khuynh mới giật mình:

"Cái gì? Bọn hắn..."

"Cao Du cầm đầu loạn tặc chạy vào Phong An thôn, bắt Tướng quân phu nhân. Sóc vương điện hạ tự mình lãnh binh canh giữ bên ngoài Phong An thôn giằng co cùng loạn đảng. Điện hạ không dám hành động thiếu suy nghĩ, đã sai thần quay về hỏi ý kiến Bệ hạ."

Đây chính là nguyên nhân Chu Phóng vội vã hồi cung. TruyenLau

Tạ Khuynh thở dài ngồi xuống, không thể nào ngờ tới chuyện sẽ đến nước này.

Thái thị bị lão Tạ đẩy vào từ đường cảnh tỉnh ba năm. Bây giờ chỉ mới một năm trôi qua, nếu xảy ra chuyện gì, không chỉ Tạ Khuynh không biết ăn nói sao với lão Tạ, mà lão Tạ cũng không biết ăn nói sao với Thái gia.

"Cao Du này chó cùng dứt dậu sao?" Tạ Khuynh la lên. TruyenLau

Cao Tấn lắc đầu:

"Không phải hắn chó cùng dứt dậu, mà là hốt thuốc đúng bệnh."

Đây đại khái là lá bài cuối cùng của Cao Du, nếu không phải bị đồn tới đường cùng, phỏng chừng hắn sẽ không lật ra.

Chỉ là không ngờ, hắn lại đánh chủ ý lên Tạ gia.

"Sóc vương điện hạ còn đang ở ngoài Phong An thôn chờ lệnh, Tướng quân phu nhân này... Nên cứu hay không?" Chu Phóng hỏi.

Tạ Khuynh trách mắng:

"Tướng quân phu nhân đương nhiên phải cứu!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chu Phóng ý thức được mình nói sai, vội vàng quỳ xuống đất thỉnh tội:

"Nương nương bớt giận, thần nhất thời vô ý đã nói sai."

Tạ Khuynh thở dài cho hắn dậy, hỏi Cao Tấn đang nhíu mày im lặng:

"Làm sao bây giờ? Nhất định phải cứu Tướng quân phu nhân!"

Cao Tấn gật đầu: "Ta biết."

Mê Truyện Dịch

Người thì nhất định phải cứu, nhưng vấn đề là cứu thế nào để vừa không làm Thái thị bị thương, vừa bắt được Cao Du.

Cuối cùng Cao Tấn quyết định tự mình tới đó, mà chuyện liên quan tới Thái thị Tạ Khuynh quyết không đứng nhìn.

Phái người tới Tây đại doanh báo tin cho Tạ Đạc xong, Tạ Khuynh liền theo Cao Tấn xuất cung đi về hướng Phong An thôn.

**

Ngoài Phong An thôn, Cao Nguyệt làm tổng chỉ huy ẩn nấp một bên sườn núi, dùng Thiên Lý Nhãn quan sát Phong An thôn. Với góc nhìn này, hắn vừa vặn thấy được Thái thị đang bị cao Du trói trong từ đường.

Thái thị bị trói trên một gốc cây khô trong viện, thời tiết này trên cây trụi lủi, gió bấc vẫn luôn gào thét, Thái thị đã bị trói hơn nửa ngày, cóng đến mức vẻ mặt hốt hoảng tiều tụy không chịu nổi.

Nghe thấy sơn đạo sau lưng có tiếng động, Cao Nguyệt thu hồi Thiên Lý Nhãn, xoay người lại nhìn, quả nhiên trông thấy Cao Tấn và Tạ Khuynh song song đi lên núi.

Từ khi Cao Nguyệt đưa ra yêu cầu lấy thân làm mồi nhử, tính luôn hai tháng ngồi trong ngục, đến nay đã hơn nửa năm. Trong khoảng thời gian này mặc dù hắn thường xuyên liên lạc với Cao Tấn, nhưng lại chưa từng gặp mặt lần nào.

Nửa năm rèn luyện đã bào mòn nét non nớt trên người thiếu niên, thay vào đó là sự rắn rỏi và già dặn.

Cao Nguyệt của bây giờ cao hơn, cường tráng hơn, khuôn mặt thiếu đi sự ngây thơ nhìn càng thêm kiên nghị.

"Hoàng thúc, hoàng thẩm, hai người tới rồi."

Cao Nguyệt nói xong muốn hành lễ, Cao Tấn đã ngăn cổ tay hắn:

"Không cần đã lễ, vất vả cho ngươi."

"Không vất vả. Đều là do ta điều tra không tỉ mỉ mà ra. Ta không ngờ bọn hắn còn giữ một đường lui như vậy, bây giờ không biết phải làm sao mới đúng."

Cao Nguyệt nói, hắn nhận hết trách nhiệm vào người.

Tạ Khuynh an ủi:

"Đừng nói như vậy. Ngươi cũng không phải thần tiên, sao có thể đoán trước tất cả. Mau nói cho chúng ta biết tình huống bây giờ thế nào."

Cao Nguyệt thuật lại giản lược một lần, cũng không khác với những gì Chu Phóng nói. Tạ Khuynh cầm lấy Thiên Lý Nhãn, dựa theo góc độ Cao Nguyệt chỉ, nhìn thấy Thái thị đang bị trói trên tàng cây.

Sắc mặt bà trắng như tờ giấy, búi tóc tán loạn, đôi môi bị gió bấc thổi đến khô nứt, đang nửa híp mắt, cánh tay và đùi đều có vết thương, nửa người đều là máu, có vẻ như sắp không chống đỡ được nữa.

Trừ Thái thị, bọn người Cao Du cái bóng cũng không thấy.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu