Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 274: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh dứt khoát che tai lại, thập phần mất tự nhiên đứng dậy khỏi mép giường, mặt đỏ tới mang tai giải thích:

"Vậy, vậy, cái đó... Nô, nô tài..."

Nhưng trong đầu nàng bây giờ chỉ toàn bột nhão, căn bản không nghĩ ra được lý do gì để giải thích cho sự trùng hợp này, quả thật lúc hóa trang nàng chưa từng cân nhắc tới nốt ruồi trên cơ thể.

Cao Tấn nhìn nàng bối rối, âm thầm bật cười, tâm địa thiện lương tha cho nàng một lần.

"Hoảng loạn cái gì, một nốt ruồi mà thôi, trẫm còn có thể bắt ngươi tuẫn táng cho Quý phi sao?" Cao Tấn nói:

"Đi làm việc đi, trước tiên tới Ngự Thiện phòng lấy chút đồ ăn sáng. Lấy nhiều chút, trẫm thật sự đói."

Tạ Khuynh liên tục vâng dạ, che lỗ tai đỏ hồng nhanh chóng thoát khỏi tẩm điện, lại bởi vì tốc độ quá nhanh mà rơi cả giày. Nàng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép quay lại nhặt, sợ Cao Tấn trông thấy, trực tiếp ôm giày vào n.g.ự.c rồi cúi đầu xông ra ngoài.

Cao Tấn chống hai tay lên giường, liếc mắt thưởng thức trọn vẹn bộ dáng chạy mất dép của nàng. Đến lúc nàng chạy khỏi tẩm điện rồi, hắn mới dám thở phào một hơi thật dài.

Nàng đã trở về, thật tốt.

Tạ Khuynh đẩy cửa điện Minh Trạch cung để ánh nắng bên ngoài chiếu vào. Các cung nhân ở đằng xa đại khái nghĩ là Cao Tấn đi ra, lục tục quỳ xuống đất, Tạ Khuynh vội vàng lên tiếng:

Mê Truyện Dịch

"Đừng quỳ đừng quỳ, là ta."

Các cung nhân hai mặt nhìn nhau, nhất thời không biết nên đứng hay tiếp tục quỳ.
TruyenLau.com
Vết tích đêm qua Cao Tấn gϊếŧ người đã được quét dọn sạch sẽ, không có chút dáng vẻ nào của c.h.ế.t chóc. Nhưng dù là thế, trong không khí ít nhiều vẫn còn mùi tanh.

Tạ Khuynh dứt khoát quay người vào điện, đem cửa sổ ngoại điện mở ra hết, thông khí thông gió.

Có tôn sát thần là Cao Tấn trong điện, dù cửa sổ có mở rộng cũng không ai dám tới gần.

Tạ Khuynh từ Minh Trạch cung đi thẳng tới Ngự Thiện phòng với tâm tình tốt đẹp. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Bởi vì Cao Tấn đột nhiên nổi điên, người trong cung từ trên xuống dưới đều bất an, cả Ngự Thiện phòng cũng trở nên vắng lạnh.

Tôn công công thất hồn lạc phách ngồi dưới tàng cây trong viện, trông thấy Tạ Khuynh đi vào, dáng vẻ như nhìn thấy quỷ, đến khi Tạ Khuynh đi tới trước mặt hắn, nói chuyện với hắn mà hắn cũng chưa lấy lại tinh thần.
TruyenLau.com
"Tôn công công, Bệ hạ muốn chút đồ ăn sáng, không cần làm nhiều món, chỉ cần số lượng nhiều chút là được."

Tạ Khuynh chuyển đạt lời Cao Tấn, Tôn công công lại nhìn nàng đến xuất thần, Tạ Khuynh thúc giục:

"Tôn công công, ngài nhìn cái gì đấy?"

"A." Tôn công công hoàn hồn, hỏi Tạ Khuynh:

"Bệ hạ... Không có làm gì ngươi?"

Tạ Khuynh lắc đầu:

"Không có a."

Tôn công công lại hỏi:

"Nghe nói hôm qua Bệ hạ để ngươi thị tẩm?"

Tạ Khuynh đầu đầy hắc tuyến, cải chính:

"Công công nghe mấy lời loạn thấy bát tao này từ đâu vậy? Nô tài là thái giám, Bệ hạ sao lại muốn nô tài thị tẩm?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôn công công bừng tỉnh đại ngộ:

"A, đúng đúng đúng. Ý của ta là... Bệ hạ đêm qua lưu ngươi lại Minh Trạch cung hầu hạ?"

"Vâng. Công công, rốt cuộc ngài muốn hỏi cái gì, Bệ hạ còn chờ nô tài mang đồ ăn sáng về đó." Tạ Khuynh lại thúc giục.

Tôn công công liên tục gật đầu, giơ ngón tay trỏ nói:

"Chỉ còn một vấn đề cuối cùng thôi."

Tạ Khuynh nhẫn nại:

"Ngài nói đi."

Tôn công công xích lại gần Tạ Khuynh, nàng ghét bỏ lùi lại, chỉ nghe Tôn công công thấp giọng hỏi:

"Lý Tổng quản bị Bệ hạ gϊếŧ phải không?"

Tạ Khuynh gật đầu:

"Đúng vậy. Lý Tổng quản chưa được Bệ hạ cho phép đã tự ý vào điện. Bệ hạ bổ cho một kiếm, Lý Tổng quản đầu lìa khỏi cổ."

Mặt Tôn công công đầy sợ hãi, che trái tim yếu đuối đi vào Ngự Thiện phòng chuẩn bị đồ ăn sáng.

**

Tạ Khuynh xách theo hai hộp thức ăn thật to hồi Minh Trạch cung, phát hiện trừ mấy trạm canh gác bên ngoài Minh Trạch cung còn như hôm qua, mấy thị vệ cung nhân khác đều đã thối lui đến Ngự Hoa viên. Xem ra hiệu quả gϊếŧ gà dọa khỉ của nhát kiếm hôm qua đúng là không nhỏ.

Trương Khiêm từ chỗ tối đi tới, ngăn trước mặt Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh khom mình hành lễ:

"Trương Thống lĩnh khỏe."

Trương Khiêm thủ thế 'đi theo ta' với Tạ Khuynh, nàng không muốn đánh cỏ động rắn, chỉ có thể theo hắn đến một chỗ hẻo lánh trong Ngự Hoa viên.

Trương Khiêm nhìn hộp thức ăn trên tay Tạ Khuynh, tiện tay lật nắp lên nhìn thoáng qua, hỏi:

"Ngươi dùng biện pháp gì để Bệ hạ không gϊếŧ ngươi mà còn giữ ngươi lại bên mình?"

Tạ Khuynh vẫn dùng lý do như cũ mà đáp:

"Bệ hạ vốn muốn gϊếŧ nô tài, nhờ nô tài kịp thời nhắc tới Quý phi nương nương mới giữ được mạng."

Trương Khiêm cắn răng thở dài, nói:

"Vậy tối hôm qua Bệ hạ có nói gì với ngươi không?"

Tạ Khuynh giả vờ không hiểu:

"Trương Thống lĩnh muốn hỏi cái gì?"

Trương Khiêm dùng ngón tay chỉ vào mặt Tạ Khuynh uy *****, thấp giọng trách mắng:

"Ngươi nói xem ta muốn hỏi cái gì? Cẩu nô tài, đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu