Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 491: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Tấn lẳng lặng nghe Cao Du kể chuyện, Cao Du càng nói càng kích động:

"Còn ta đối với phụ thân mà nói, quan trọng hơn Cao Nguyệt rất rất nhiều. Cựu thần trong triều chưa chắc biết Cao Nguyệt, nhưng chắc chắn nhận ra ta. Nếu Bệ hạ có thể cho ta một mảnh đất cắm dùi, chẳng lẽ còn không nói rõ Bệ hạ hiền đức?"

Cao Du nói rõ mục đích của mình, Cao Tấn hiểu ý hắn, cười lạnh:

"Giữ ngươi lại bên cạnh nguy hiểm hơn Cao Nguyệt nói, ngươi cho rằng trẫm ngốc sao?"

Cao Du đảm bảo:

"Chỉ cần Bệ hạ cho ta con đường sống, Cao Du ta thề với trời tuyệt đối không tạo thành bất cứ uy ***** gì với Bệ hạ. Nếu Bệ hạ không vừa mắt có thể đuổi ta đi, ta không oán hận nửa lời. Nhưng ta tồn tại, chắc chắn sẽ khiến những kẻ hiểu lầm Bệ hạ phải ngậm miệng."

Cao Du cảm thấy phương pháp mình đưa ra rất tốt, nếu Cao Tấn thật sự cần cái cớ để ngăn chặn miệng lưỡi người đời, vậy giữ hắn lại hiệu quả hơn Cao Nguyệt nhiều lắm.

Dù sao ai cũng biết Cao Nguyệt là đứa con rơi, còn Cao Du hắn thì khác, hắn là người kém chút đã làm Hoàng Thái tôn.

Cao Tấn lạnh lẽo nhìn Cao Du, bỗng nhiên bên tai nghe thấy một âm thanh:

[ đều đã giải quyết. ]

[ cứu được người rồi. ]

Cao Tấn một cước đá bay cái bàn trước mặt, ra tay nhanh như điện bóp lấy cổ Cao Du kéo về hướng mình, động tác vô cùng nhanh chóng, mấy cao thủ bên cạnh Cao Du còn không kịp phản ứng.

Không ai ngờ được, Cao Tấn một giây trước còn đang nói chuyện với Cao Du, một giây sau đã đột ngột ra tay, rõ ràng nhìn hắn vô cùng lo lắng cho Tướng quân phu nhân.

"Cao Tấn, ngươi muốn làm gì? Nếu ngươi dám làm loạn, nữ nhân trong kia sẽ lập tức trở thành con nhím."

Một người trên mặt có sẹo, ôm kiếm trong n.g.ự.c lên tiếng.

Cao Du run như cầy sấy, nói:

"Đúng đúng, ngươi không muốn cứu Tướng quân phu nhân sao? Bà ta..."

Lời còn chưa dứt, Cao Nguyệt đã dẫn hơn trăm quan binh bao vây từ đường. Chu Phóng và Tạ Đạc đá văng cửa chính, đi vào tiếp ứng Tạ Khuynh.

Vừa rồi họ ở trên sườn núi trông thấy Tạ Khuynh cứu được Thái thị mới dám dẫn người tới gần.
Website TruyenLau.com
Tạ Khuynh vịn Thái thị gần như sắp bất tỉnh ra ngoài, Thái thị run lẩy bẩy, trông thấy Tạ Đạc bà gần như khóc không thành tiếng, hai mẹ con ôm chầm lấy nhau.

Cao Tấn ở xa xa trông thấy cổ Tạ Khuynh có hai vết máu, cánh tay, đùi cũng có vết thương.

Cao Tấn đẩy Cao Du về hướng Cao Nguyệt, đi tới chỗ Tạ Khuynh. Tạ Khuynh thấy hắn cứ nhìn chằm chằm vào mấy vết thương, an ủi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau.com

"Đừng nhìn, không đau."

Cao Tấn vừa tự trách vừa bất đắc dĩ.

Bên kia người của Cao Nguyệt đã động thủ với người của Cao Du. Không có Thái thị làm con tin, quan binh không cần cố kỵ gì. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Bốn cao thủ thấy tình thế không ổn, dứt khoát vứt bỏ Cao Du, tự chạy trốn.

Cao Du không ngờ ở thời khắc cuối cùng bọn hắn lại vứt bỏ mình, bất lực gào thét:

"Các ngươi quay lại đây cho ta---"

Nhưng mà sở dĩ những người kia đi theo Cao Du đơn giản là muốn mượn gió Đông*, lần nữa trở thành môn khách tôn quý được phụng dưỡng. Nhưng với tình hình bây giờ, Cao Du đã không còn cơ hội Đông Sơn tái khởi*. Nếu vậy bọn hắn cần gì liều sống liều c.h.ế.t vì Cao Du nữa.

Dù sao lúc trước đám người này bị mời chào cũng không phải vì ân tình gì cao thượng, chỉ đơn giản là Tiền Thái tử trả thù lao cao mà thôi.

Không có bốn người kia bảo vệ, tiễn thủ trong từ đường lại bị Tạ Khuynh thanh lý sạch sẽ, Cao Du chỉ đành bó tay chịu trói như chó nhà có tang, bị hai quan binh bắt chéo tay ra sau lưng đẩy tới trước mặt Cao Tấn.

Cao Tấn hỏi Cao Nguyệt:

"Muốn giữ hắn lại không?"

Dù sao cũng là huynh đệ cùng cha khác mẹ, Cao Tấn muốn hỏi thử ý Cao Nguyệt một chút.

Cao Nguyệt lắc đầu dứt khoát:

"Giữ lại chính là tai họa, hoàng thúc không được mềm lòng."

Cao Du liếc xéo Cao Nguyệt, phun ra một búng máu:

"Cẩu vật nhận giặc làm cha, đừng quên dòng m.á.u đang chảy trong người ngươi là của ai! Kết cục của ta hôm nay, chính là tương lai của ngươi."

Mặt Cao Nguyệt vô cảm, không để ý những lời chửi mắng đó.

Ngày Cao Trà tống hắn sang Bắc Liêu thì hắn đã không còn cha con gì với ông ta nữa. Dù hắn có hồ đồ cũng phải biết ai muốn hắn chết, ai muốn hắn sống.

Cao Tấn vung tay lên:

Mê Truyện Dịch

"Dẫn đi."

Cao Du bắt đầu dùng tất cả những từ ngữ ác độc nhất thế gian mắng chửi Cao Tấn và Cao Nguyệt. Chu Phóng sai người chặn miệng hắn, nhưng trong giây phút chặn miệng đó, thủ vệ áp giải hắn hơi lỏng tay để hắn có thể ngồi dậy. Hắn đột nhiên ngã sang một bên, tiện tay rút bội đao trên lưng thủ vệ áp giải mình, c.h.é.m về hướng Cao Tấn.

Tạ Khuynh đá một cục đá vào giữa cổ tay Cao Du, tiếp đó lại đá một cước vào n.g.ự.c hắn. Cao Du ngã lăn trên đất, liên tục phun máu. Tạ Khuynh cảnh giác nhìn hắn chằm chằm, sợ hắn lại hành thích lần nữa.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu