Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 373: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Phúc Quý nói xong, lại dựa theo phân phó của phu nhân đưa một phần hậu lễ cho Mạnh Phó soái, là một binh khí, trường kiếm.

"Thanh bảo kiếm này là phu nhân nhà ta đặc biệt chọn cho Phó soái, là bảo kiếm Kỳ Đại sư của Mã Chiến sơn trang mới đánh ra, làm từ huyền thiết của Tây Vực, ngài nhìn mấy ngọc thạch khảm bên ngoài vỏ kiếm đi, mỗi một viên đều giá trị liên thành. Mạnh Phó soái cầm ra chiến trường, chắc chắn uy phong lẫm liệt, không biết bại là gì."

Phúc Quý nâng cái hộp lên trước mặt Mạnh Phó soái, vì kiếm quá nặng, hắn giơ lên có vẻ hơi phí sức.

Mạnh Phó soái nhìn thanh trường kiếm châu quang bảo khí kia, tâm tình phức tạp.

Cầm thanh kiếm này lên chiến trường có uy phong lẫm liệt hay không hắn không biết, nhưng phỏng chừng có thể làm quân địch cười rụng răng.

Hắn vốn cũng là người yêu kiếm, nhưng phẩm vị của thanh kiếm này thực sự...

Phải nói là, thanh kiếm này thậm chí không thể gợi lên xúc động khiến hắn muốn rút ra thưởng thức.

Nếu lão bà của Mạnh Phó soái mà tặng hắn một thanh kiếm như thế, hắn còn có thể lập tức bắt nàng đi trả, nhưng cố tình kiếm này không phải của lão bà hắn tặng, mà là lão bà của cấp trên tặng, Mạnh Phó soái không thể xoi mói phẩm vị của lão bà của cấp trên, chỉ có thể căng da đầu nói:

Mê Truyện Dịch

"Kiếm này quá quý báu, ta không xứng dùng, xin các hạ mang về trả lại phu nhân, để phu nhân đưa cho Chủ soái đi. Kiếm này, xứng với Chủ soái."

Phúc Quý không hiểu được Mạnh Phó soái nói bóng nói gió, còn tưởng là hắn thụ sủng nhược kinh, khiêm tốn không dám nhận, khuyên nhủ:

"Phu nhân nhà ta nói, bảo kiếm tặng anh hùng. Đã là tấm lòng thành của phu nhân, Phó soái cũng đừng từ chối."

Mạnh Phó soái âm thầm ha ha hai tiếng... Bảo kiếm tặng anh hùng, anh hùng xứng với bảo kiếm này, chắc còn đang thêu hoa trong Thêu Hoa các đi.

Mạnh mẽ khước từ thì không lễ phép, Mạnh Phó soái chỉ có thể bóp mũi nhận lấy, thầm nghĩ chờ sau này Chủ soái trở về, hắn lại mượn hoa hiến phật, đưa cho Chủ soái dùng.

Đưa quà xong, Phúc Quý ở trong doanh trướng thoải mái dễ chịu uống hai ly trà mới nhớ tới mục đích quan trọng của lần đi biên quan này, đón đại tiểu thư hồi kinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mạnh Phó soái biết được mục đích chuyến đi này, mới nói là hắn biết tiểu viện của Tạ Khuynh ở đâu, đang định lãnh binh đi ngang, liền để Phúc Quý đi theo phía sau đội ngũ, hắn dẫn bọn họ đi tìm Tạ Khuynh.

Ai ngờ khi đám người đến tiểu viện của Tạ Khuynh đã thấy cửa sân khóa chặt, giống như trong nhà không có ai, qua nhà hàng xóm hỏi thăm mới biết, hai ngày trước Tạ Khuynh đã nhờ hàng xóm chăm sóc tiểu viện, còn nàng thì xách tay nải đi rồi.

Hỏi nàng đi đâu, thẩm sát vách cũng không biết.

Nhóm người Phúc Quý phong trần mệt mỏi một đường, đặc biệt tới đón người trợn tròn mắt.
TruyenLau.com
Tạ Khuynh bị lừa, nhất thời xúc động liền thu thập tay nải hồi kinh tìm người nào đó tính sổ.

Nhưng tới gần kinh thành nàng lại có chút hối hận, cứ thấy nếu mình bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ về kinh như vậy, chính là đúng ý người nào đó rồi.

Cục tức này nàng nhất định phải xả, nhưng xả lúc nào, xả thế nào, là quyền của nàng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nghĩ rõ ràng mấy thứ này xong, Tạ Khuynh dứt khoát đi chậm lại, một đường du sơn ngoạn thủy, qua Giang Nam thưởng thức một trận tuyết, rồi lưu lại Tô Châu mấy ngày, nhưng gặp ngay mưa dầm liên tục. Ai cũng nói Giang Nam bốn mùa đều là mùa xuân, nhưng mùa đông này ẩm ướt phảng phất như khí lạnh muốn chui vào cả xương cốt người ta.

Tạ Khuynh không chịu nổi sự lạnh lẽo này, dứt khoát bán ngựa ngồi thuyền đi đường thủy về kinh.

Chỉ cần đưa đủ ngân lượng, trên thuyền liền có phòng khách đơn độc, lò sưởi ấm áp dễ chịu, so với gió lạnh thổi vù vù bên ngoài không biết thoải mái hơn bao nhiêu lần.

Trước khi lên thuyền Tạ Khuynh đã đến thư trai mua vài quyển sách cổ quái kỳ lạ cùng đồ ăn vặt, mỗi ngày trên thuyền vui chơi giải trí đọc thoại bản, nhìn phát chán còn có thể lên boong tàu hóng gió. Tuy nói mùa đông hai bên bờ sông không có phong cảnh gì đẹp, nhưng cũng bao la bát ngát, có một phen hào hùng khác lạ. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Buổi trưa, phòng bếp trên thuyền có bán đồ ăn thức uống, bất quá trên thuyền đều là người từ bốn phương tám hướng tới, tam giáo cửu lưu loại người gì cũng có, đầu bếp trên thuyền không có khả năng nấu đúng khẩu vị của tất cả mọi người từ trời nam biển bắc, chỉ tùy tiện nấu, bề ngoài không được tinh xảo, nhưng cũng là canh nóng cơm nóng. Tạ Khuynh mặc dù thích ăn ngon, nhưng khẩu vị không kén chọn, chỉ cần là những món có thể cho vào miệng thì trên cơ bản nàng đều ăn được.

Mua một bát canh dê từ khoang tàu phía dưới phòng bếp, thêm hai cái bánh bột mì vừa ra lò, chuẩn bị tìm một chỗ ngồi xuống ăn trong đám khách nhân huyên náo ở khoang thuyền.

Nàng mặc nam trang, nói chuyện cũng là thanh âm của nam nhân, không có dán râu ria, nhìn như một thư sinh văn nhược. Bất quá trên tay bưng một bát canh dê đầy ắp đi xuyên qua đám người, mà không rơi một giọt, vừa đi vừa nói:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu