Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 284: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Trên giường chỉ có mình Tạ Khuynh, Cao Tấn không thấy tăm hơi.

Tạ Khuynh xuống giường mang giày, rửa mặt rồi đi tìm Cao Tấn. Nhưng nàng tìm khắp Minh Trạch cung cũng không thấy, cuối cùng thấy hắn trên nóc nhà chủ điện Minh Trạch cung.

[ cmn! Hắn đang tập làm cột thu lôi sao? ]

[ hấp thu tinh hoa nhật nguyệt cũng không ai xài cách đó. ]

[ ngu ngốc. ]

Không thấy người đã nghe tiếng.

Cao Tấn không cần ngoái đầu cũng biết Tạ Khuynh tới.

Xoay người nhảy xuống đất, vô cùng chuẩn xác tiếp đất trước mặt Tạ Khuynh. Lưu lại một ánh mắt trên khuôn mặt xin lỗi người nhìn của nàng rồi dứt khoát tránh đi, hắn quay đầu đi vào điện. Tạ Khuynh không biết sao hắn lại đột nhiên trở mặt, tưởng là do mình dậy trễ, thế là chân chó đi theo sau:

"Bệ hạ, vừa rồi lúc ngài ở trên nóc nhà, cái tư thế kia giống như trích tiên vậy, phải nói là tiên phong đạo cốt."

Đỉnh lông mày Cao Tấn nhảy một cái, nghiêng đầu liếc nhẹ về phía sau, nếu không nghe thấy thanh âm trong lòng nàng, chắc hắn đã tin rồi.

"Trẫm ở trên đó hứng gió lạnh, ngươi không cảm thấy rất ngu ngốc sao?"
TruyenLau.com
Tạ Khuynh sững sờ:

[ ai nha, cũng tự biết mình ngu ngốc nha. ]

[ đúng là hiểu rõ bản thân. ]

"Sao lại thế được!" Tạ Khuynh chạy chậm đến bên người Cao Tấn, hết lời tán dương:

"Bệ hạ anh minh thần võ, nhận thức chính xác, nhìn xa trông rộng, hành động đều có thâm ý, một phàm nhân như nô tài há có thể lý giải?" Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đột nhiên Cao Tấn dừng bước, kém chút làm Tạ Khuynh đụng vào bả vai hắn. Cao Tấn quay người hỏi:

"Đêm qua trẫm ngất xỉu?"
Website TruyenLau.com
Tạ Khuynh sửng sốt, ấp ủng gật đầu:

"Vâng. Sau khi dùng giải dược toàn thân Bệ hạ phát nhiệt rồi hôn mê. Nô tài còn chưa kịp hỏi Bệ hạ, ngài cảm thấy thế nào rồi? Nếu có chỗ nào không thoải mái nô tài sẽ xuất cung bắt cái lão quái nhân kia lại."

Cao Tấn dù bận vẫn ung dung nhìn nàng, thanh âm nghe không rõ hỉ nộ:

"Chuyện xuất cung trong miệng Bình An công công nghe như xuất nhập chỗ không người, bản lĩnh của công công thật là lớn."

Tạ Khuynh bối rối cười:

"Còn không phải... Khương ma ma có cửa ngầm sao."

Cao Tấn gật đầu:

"Vậy phải rồi. Nương nương nhà ngươi trước kia cũng vậy, xem thủ vệ trong cung là mây bay. Không ngờ tới người trong cung nàng bước ra, ai ai cũng có tuyệt kỹ."

Tạ Khuynh cúi đầu xoa xoa cái mũi, nỗ lực bình tĩnh chống đỡ:

"Haha. Bệ hạ còn chưa nói long thể có khó chịu không?"

Cao Tấn vận chuyển nội tức một vòng, cảm thấy thân thể nhẹ nhàng hơn nhiều, nội tức sinh sôi không ngừng, không có chút cảm giác cản trở nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cũng ổn rồi. Xem ra giải dược kia là thật."

Mấy lần trước Cao Tấn dùng giải dược, không hề có phản ứng như đêm qua.

Suy đoán của Tạ Khuynh đêm qua được chứng thực, nhẹ nhàng thở phào một hơi, nhoẻn miệng cười với Cao Tấn.

Bốn mắt nhìn nhau, bỗng nhiên Cao Tấn khom người nhanh chóng hôn lên môi Tạ Khuynh một cái. Làm nụ cười của Tạ Khuynh hóa đá.

[ hắn... Hôn ta? ]

[ hắn, hắn, hắn hôn ta! ]

[ ta là cái thái giám đó, eo ơi! ]

Tạ Khuynh khó tin dùng tay nhẹ nhàng cọ lên môi vừa bị Cao Tấn hôn, còn thuận tiện ngắt bản thân một cái, xác định đây không phải là mơ.

[ sao hắn lại hôn ta? ]

[ chẳng lẽ hắn đã nhận ra rồi? ]

[ nhưng nếu hắn nhận ra, sao có thể bình tĩnh vậy được? ]

Tạ Khuynh khép đôi môi vừa nhếch lên vì bị chấn kinh, hướng về phía Cao Tấn đang cười mà như không nhìn mình, ấp úng nửa ngày, thật vất vả hỏi một câu:

"Bệ hạ, ngài đây là..."

[ đừng đùa mà! ]

Cao Tấn không đáp mà tới gần, bước một bước về phía Tạ Khuynh. Nàng đã có phòng bị, Cao Tấn vừa nhúc nhích nàng liền lùi về sau. Hai người cứ ngươi tiến ta lùi như thế, đến khi lưng Tạ Khuynh chạm vào cây cột không thể lùi được nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn Cao Tấn chống một tay bên người nàng, giam cầm nàng trong thân thể của hắn và cây cột.

[ loạn rồi loạn rồi loạn rồi. ]

[ là Cao Tấn bị điên hay là ta bị điên? ]

[ ta có nên đạp hắn một cước rồi bỏ chạy? ]

"Ái phi, đêm qua trẫm mơ thấy nàng, mơ thấy chúng ta ân ái như xưa." Cao Tấn thâm tình chân thành nói với Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh nghe câu này, trái tim bất ổn cuối cùng cũng dịu lại:

[ a, không phải nhận ra ta. ]

[ lại hồ đồ thôi. ]

Mê Truyện Dịch

"Bệ hạ, nô tài là Bình An, không phải nương nương, ngài... Ưm!"

Câu nói phía sau bị Cao Tấn nuốt mất, Tạ Khuynh trừng mắt, đến khi hàm răng bị Cao Tấn cạy mở cũng chưa phản ứng được con mẹ nó là chuyện gì xảy ra.

[ Cao Tấn, cong? ]

Ý nghĩ này lóe lên trong đầu, làm tay chân cứng ngắc vì bị chấn kinh của Tạ Khuynh hồi phục chút ít. Nàng dùng sức đẩy Cao Tấn ra, gọi lớn:

"Bệ hạ, ngài tỉnh táo lại đi! Nô tài... Ưm!"

Hai tay đang vung vẩy của Tạ Khuynh bị Cao Tấn chế trụ rồi thuần thục nhanh chóng bắt chéo ra sau lưng nàng. Mà Tạ Khuynh dưới thế công của hắn vậy mà lại không có năng lực chống đỡ.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu