Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 301: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh không cho hắn một cơ hội ***** nào, lúc hắn lui về sau nàng từng bước ép sát, lần nữa cưỡi lên bả vai A Thạch Tới, đ.â.m một cái lên xương bả vai.

Sự quyết đoán tàn nhẫn này khiến Thác Bạt Diên cảm thấy như từng quen biết, nhìn thấy đôi mắt của Tạ Khuynh khi nàng cưỡi trên vai A Thạch Tới, Thác Bạt Diên nhận ra nàng.

Hắn vừa muốn nói gì đó, đã thấy A Thạch Tới như núi kia ngã ầm xuống đất.

Tạ Khuynh cũng không ham chiến, sau khi đánh gãy khuỷu tay cùng xương bả vai của A Thạch Tới, nàng cấp tốc trở lại chỗ Tạ Đạc.

Nhìn thoáng qua Tạ Đạc bị loạt thao tác vừa rồi của nàng dọa sợ, Tạ Khuynh thở gấp nói:

"Trên chiến trường gϊếŧ người mà không gϊếŧ chỗ yếu hại, ngươi luận võ kén chồng à?"

Tạ Đạc hít sâu một hơi, tiếp nhận dạy dỗ của đại ma vương.

Còn bên kia Thác Bạt Xiển đá một cước vào m.ô.n.g con ngựa của Thác Bạt Diên, để ngựa Thác Bạt Diên chạy về phía trước chui đầu vào lưới, còn ca ca là hắn thì hỏa tốc kéo chặt cương ngựa chạy về hướng ngược lại.

Thác Bạt Diên không ngờ lúc này lại bị ca ca ruột tính kế, binh lính Lễ triều rất nhanh đã vây quanh Thác Bạt Diên, nhân mã còn lại thì truy kích Thác Bạt Xiển.

Tạ Đạc cho người trói Thác Bạt Diên trên lưng ngựa xuống, còn hắn thì vội vàng chạy đến chỗ Tạ Khuynh, thấp giọng hỏi:

"Sao ngươi lại ở đây? Ngươi không phải đã..."

Âm thanh của Tạ Đạc im bặt, vì hắn thấy Tạ Khuynh đang dùng khăn lau vết m.á.u trên mặt. Lúc nãy nàng đánh nhau rõ ràng không có bị thương, m.á.u này thật sự là m.á.u mũi của nàng.

Tạ Khuynh lau m.á.u mũi xong, ngẩng đầu lên thấy Tạ Đạc nhìn mình chằm chằm, không khỏi trách mắng: Website TruyenLau.com

"Nhìn cái gì mà nhìn?"

Tạ Đạc hỏi: "Ngươi, sao ngươi lại chảy m.á.u mũi?"

Tạ Khuynh không cao hứng đáp:

"Nóng trong người không được hả?"

Khoảng thời gian này quá mệt mỏi, chủ yếu là lấy m.á.u bảy lần, thân thể hơi yếu, vừa rồi đánh nhau sốt ruột phát hỏa, liền chảy m.á.u mũi. Website TruyenLau.com

Ngồi ở ven đường nghỉ ngơi chốc lát, chờ m.á.u mũi ngưng, Tạ Đạc mới đỡ Tạ Khuynh đứng dậy, nói:

"Trở về đi."

Tạ Khuynh rụt tay lại, hỏi Tạ Đạc: TruyenLau

"Về đâu?"

Tạ Đạc: "Về nhà, ngươi muốn về đâu nữa."

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh lắc đầu:

"Không được không được. Ta phải đi biên quan."

Lúc này mà về, còn không phải ngồi chờ lão Tạ lột da sao? Tạ Khuynh đâu có ngốc.

Thấy vẻ mặt Tạ Đạc lo lắng, Tạ Khuynh bỗng nhiên vươn tay ra trước mặt hắn. Tạ Đạc không hiểu: "Làm gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hỏi xong, Tạ Đạc định đặt tay mình lên tay Tạ Khuynh. Bị nàng ghét bỏ hất bay, đúng lý hợp tình nói:

"Tiền! Trên người có tiền không?"

Tạ Đạc không ngờ tới nàng hỏi cái này, sửng sốt nửa ngày mới phản ứng lại:

"A, có có có."

Tạ Đã đem hầu bao của mình đưa cho Tạ Khuynh. Tạ Khuynh đổ bạc vụn ra nhìn, dùng giọng nói khó tin chất vấn:

"Chỉ bấy nhiêu?"

Tạ Đạc thành thật gật đầu.

Tạ Khuynh cạn lời, cảm thấy mình nên định nghĩa lại thân phận 'con trai độc nhất của Nhất phẩm Trấn quốc Tướng quân' cùng 'ngoại tôn duy nhất của Hộ bộ Thái lão quận vương' của Tạ Đạc.

Lúc nàng xuất cung quá gấp gáp không mang bạc. Nhưng nàng định vui chơi giải trí dọc đường hồi biên quan thì sao có thể thiếu ngân lượng. Thế là yêu cầu Tạ Đạc:

"Đi hỏi mấy huynh đệ của ngươi xem có bạc không."

Tạ Đạc không thể ngờ được giờ phút này Tạ Khuynh lại kêu hắn đi vay tiền... Hắn mười hai phần không tình nguyện, nhưng lại không dám ngỗ nghịch đại ma vương.

Kết quả là, Đại tiếu gia nhà họ Tạ chưa bao giờ mượn tiền ai, từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên vươn tay ra trước mặt các huynh đệ.

Lúc hắn đi vay tiền, Thác Bạt Diên bị trói bên cạnh la lớn:

"Êy, ta có tiền."

Tạ Khuynh vốn không muốn để ý đến hắn. Nhưng thấy mấy huynh đệ kia của Tạ Đạc lộ vẻ mặt khó xử, thoạt nhìn cũng không ai giàu có. Tạ Khuynh đành phải đi tới trước mặt Thác Bạt Diên.

Thác Bạt Diên dùng ánh mắt sáng quắc nhìn nàng chằm chằm, cười mà như không:

"Túi trong vạt áo của ta có ngân phiếu, tự lấy đi."

Ánh mắt hắn nhìn Tạ Khuynh mang theo phẫn nộ, mang theo khiêu khích, mang theo chờ mong...

Tạ Khuynh nhìn hắn một lát, không có ý định khách khí với hắn, ngồi xổm xuống móc ngân phiếu trong vạt áo hắn.

Hai người tiếp cận, Thác Bạt Diên nói vào tai nàng một câu:

"Ngươi lại bắt được ta lần nữa. Ta thật đúng là càng ngày càng thích ngươi."

Tạ Khuynh phảng phất như không nghe thấy, mò được ngân phiếu liền đứng dậy, quay đầu rời đi.

Vừa đi vừa lật xem đống ngân phiếu, nàng bị kinh ngạc một chút.

Mà bên kia, Tạ Đạc đi vay tiền trở về, khuôn mặt trẻ tuổi quẫn bách đỏ lên, thẹn thùng đem hai thanh bạc vụn hắn vừa mượn được đưa cho Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh cũng không khách khí, cái loại đồ vật như tiền ấy à, có càng nhiều càng tốt, toàn bộ đều quét hết vào hầu bao.

Chuẩn bị sẵn sàng xoay người lên ngựa, trước khi đi Tạ Khuynh nhìn Tạ Đạc, chỉ chỉ về hướng Thác Bạt Diên nãy giờ vẫn luôn nhìn nàng cười.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu